Thứ Tư, 30 tháng 5, 2018



THUẬN THIÊN

Dù lo cũng sẽ biệt trần đời
Thuận thác xuôi ghềnh thoải mái chơi
Bạn hữu hòa vần nguồn sống gợi
Đồng môn nối tứ sức sinh lời
An nhiên trí não bình yên tới
Tự tại thân tâm ổn định mời
Lục thập đà qua hàng thọ khởi
Còn gì sợ nữa kệ ngừng, rơi!

Lưu Xuân Cảnh – 28.5.2018





KHÉP

Nhà quan vắng lặng cửa then cài
Rụng lá đầy vườn thiếu cụ cai
Buổi nọ còn tươi lùm cúc Thái
Ngày nay đã héo bụi hoa Lài
Rồi đây hết hót ông giàu đại
Tới nữa thôi tâng lão sống hoài
Nhắm mắt lìa đời mà để lại...
Lời nguyền tiếng rủa, nhục tương lai!

Lưu Xuân Cảnh – 26.5.2018





LỆCH PHA
(Thuận Nghịch Độc) 

Thôi cách chia tình dứt quyết ta
Tội buồn thêm nữa luyến chi mà 
Đồi khô cỏ héo cây nghiêng ngả
Suối cạn ngưng dòng nước kiệt xa
Trôi dạt dở dang rời sắt đá
Nổi xô cay đắng rụng châu ngà
Rồi đây huyệt mộ thân cô rã
Môi mỉm tủi mình bởi lệch pha!
<>
Pha lệch bởi mình tủi mỉm môi!
Rã cô thân mộ huyệt đây rồi
Ngà châu rụng đắng cay xô nổi
Đá sắt rời dang dở dạt trôi
Xa kiệt nước dòng ngưng cạn suối
Ngả nghiêng cây héo cỏ khô đồi
Mà chi luyến nữa thêm buồn tội
Ta quyết dứt tình chia cách thôi!

Lưu Xuân Cảnh – 24.5.2018


QUÊN
(Ngũ tuyệt thanh)

Đã từng đói khổ chung
Lúc hiển đạt to đùng
Vội bỏ quên thuyền thúng
Giữa khơi sóng điệp trùng.

Lưu Xuân Cảnh – 24.5.2018





ĐÈN DẦU MƠ

Bao đêm leo lét ngọn đèn dầu
Mộng ước sang giàu đã rất lâu
Thắp lối vào đời tìm chốn đậu
Theo đường lập nghiệp kiếm nơi bâu
Tiền tài ít ỏi đeo nghèo, nẫu
Học vấn đơn sơ gánh khổ, rầu
Sức kiệt, hơi tàn gay níu bấu
Thôi đành chịu vậy, tại vì đâu?

Lưu Xuân Cảnh – 22.5.2018





MẸ ƠI!

Mẹ đã khổ vì con!
Mà nay chẳng sống còn
Phiền lòng từ đỏ hỏn
Xót dạ lúc xanh non
Đến thuở vươn cành ngọn
Đang thời đậu quả ngon*
Nhưng nào vui có trọn!
Héo hắt tiếp hao mòn.

Lưu Xuân Cảnh – 20.5.2018
---
*ngon
danh từ 
gây thích thú cho miệng khi ăn uống
của chẳng ngon nhà nhiều con cũng hết (ca dao)
gây cảm giác dễ chịu cho cơ thể
làm việc mệt nên ngủ ngon
dễ dàng và có lợi
http://tratu.coviet.vn/hoc-tieng-anh/tu-dien/lac-viet/V-V/ngon.html




SIM 

Leo đồi, vượt dốc nghĩ về sim
Vị ngọt nào quên dẫu nổi chìm
Mấy độ mùa hoa đầy sắc tím 
Bao lần tiết hạ bặt lời im
Nay nghe tu hú lòng đau lịm
Lại thấy mưa giông mắt đỏ ghìm
Ánh nắng mờ dần rồi tắt nghỉm
Người chờ mộng mị, nhói buồng tim.

Lưu Xuân Cảnh – 17.5.2018





GIỮ MIỆNG

Thời nay có lắm kẻ phun càn 
Uốn lưỡi quên rồi... Thật ngứa gan!
Mụ nghị hàm hồ nghe bất mãn 
Ông cai lú lẫn bực phàn nàn
Bao ngài chức bự phang ngao ngán
Mấy vị danh còm nhả cực đoan 
Chẳng biết khiêm nhường còn ngạo mạn
Dân mà nổi đóa cụt đường quan.

Lưu Xuân Cảnh – 15.5.2018





NHỬ CÚT*

Nhử cút trưa hè trẻ khoái chơi
Tranh nhau thổi hố cát bay dời
Con to cột tóc câu ngồi đợi
Phểu nhỏ chìm dây giật hết rời
Dưới mái tranh khô vùng đất xởi
Trên nền bụi bủn chỗ mùn tơi
Nhìn xem miệng lỗ tròn tìm tới
Chắc mẩm rồi đây, thú nhất đời!

Lưu Xuân Cảnh – 13.5.2018
---
*Con Cút Đất - Kiến Sư Tử.






ĐỢI THIÊN ĐÌNH

Mùa hè kiệt nước cả hồ ao
Ếch nhái khô môi cũng cố gào
Ngửa cổ kêu trời chờ thí cháo* 
Khom lưng lạy đất nghĩ đồng bào
Ơn dày cứu nạn đừng gian xảo
Nghĩa lớn ban mưa được ngọt ngào
Ngọc Đế gia ân dân có gạo
Thiên đình khắc nghiệt cạn hầu bao!?

Lưu Xuân Cảnh – 11.5.2018
---
*cháo thí
danh từ
cháo nấu để cúng cô hồn rồi phát cho những người nghèo khổ
đến chùa ăn bát cháo thí





DÁNG QUÊ

Mía ngọt nay còn, vắng bóng che*
Ngày xưa khoái chí được mo chè+
Ra lò ngửi lấy mùi thơm nhẹ
Đốt bổi reo mừng mắt đỏ hoe
Những chảo đường sôi luôn phải né
Vòng tròn trâu kéo chớ gần nghe
Vời xa kỷ niệm đau lòng bé
Thảng thốt trong chiều một dáng quê.

Lưu Xuân Cảnh – 09.5.2018
---
che*: Làm từ gỗ, dùng để ép mía
mo chè+: Nước ép từ mía nấu sôi, đựng trong mo cau chằm.







MẤT TƯƠNG LAI

Cặp sẻ chuyên cần kết tổ xong
Mùa đang chính hạ khá oi nồng
Bay về giữa đất trời cao rộng
Đến ở trên cành ngọn thật ngông
Tối lại ngày qua từng đợi ngóng
Mưa vùi nắng đốt đã chờ mong 
Chiều nay loạn gió cây rung động
Hất đổ tương lai xuống mé đồng.

Lưu Xuân Cảnh – 07.5.2018






HỔ TÙ 

Nhớ thuở tung hoành... với xích, gông 
Rừng ơi có biết hổ đau lòng! 
Sa cơ chịu nhốt đâu đường lộng 
Thất thế nằm co hết ngõ lồng 
Sức bật dù cao song sắt chống 
Sơn lâm dẫu nhất cũi cây chồng 
Khi còn nhịp đập tim sôi nóng 
Đến lúc hơi tàn chịu bỏ công. 

Lưu Xuân Cảnh – 05.5.2018 







QUỶ VÀ NGƯỜI

Quỷ sứ y người lại sống chung
Làm cho kẻ tỉnh trở nên “khùng”*
Ngàn năm Bắc thuộc từng thao túng
Một thế Tây xâm đã sục lùng
Đất tổ dày công thành rẻ rúng
Non tiên nhọc sức chuyển tiêu dùng
Bây giờ việc thật như trào phúng
“Sổ đỏ” nhà quan chiếm trọn vùng!?

Lưu Xuân Cảnh – 03.5.2018
---
*nổi khùng
động từ
giận đến mức không tự chủ được
anh ấy nổi khùng vì lời nói chạm đến danh dự





QUÁI LẠ

Quái lạ, sao giàu nhanh cả lũ!? 
Không tài của nhận vào đầy đủ
Gây bè kéo cánh chọn theo gu
Tạo nhóm chia phe hùa dựng phủ
Ỷ chức ăn bừa thật dại ngu
Dùng quyền nuốt bậy thành khờ lú
Lòi đuôi bị bắt phải vô tù
Xấu mặt, trơ cùi dùng váy tủ.

Lưu Xuân Cảnh – 01.5.2018



Chủ Nhật, 29 tháng 4, 2018



ĐỘC HÀNH

Lỡ bước phiêu linh chốn thị thành
Bù đầu, kiệt sức chuyện đua tranh
Tiền lưng ít ỏi làm sao mạnh
Bạc túi cò con chẳng thể lành
Suốt kiếp gian truân lòng hiu quạnh
Tàn đời khổ ải xác mong manh
Trêu ngươi lão tạo trò ma mãnh
Tạo tác làm chi chịu độc hành!?

Lưu Xuân Cảnh – 29.4.2018





CÒN ĐÂU

Bao giờ mới hết chuyện thương đau?
Mạng sống không bằng thứ cỏ lau
Đến viện tiêm nhầm, truyền lộn máu 
Lên xe chạy bậy, đụng bươu đầu
Ăn thì thực phẩm dơ, nguy, xấu 
Uống lại cà phê bẩn, hiểm, rầu
Biết phải làm sao trời có thấu?
Công quyền, pháp luật hỏi còn đâu?

Lưu Xuân Cảnh – 27.4.2018



---
Hình VOV 
Chất độc trong pin Con Ó dùng để nhuộm cà phê 
có thể giết người.





HỒI XƯA

Nhớ lại hồi xưa chuyện dại khờ
Đau mình, tuổi lão nghĩ bâng quơ
Đêm trăng giã gạo chuồn vô cớ
Sáng nắng lùa trâu lặn hững hờ
Thích thú trèo cây, ưa xé vở
Đam mê hái quả, khoái coi cờ
Mong mùa nước nổi giăng câu nhợ 
Uổng thật, xa rồi tiếc ngẩn ngơ!

Lưu Xuân Cảnh – 26.4.2018






NỒNG NÀN

Một mực thương yêu chẳng đổi dời
Cho dù hạnh phúc có săn, lơi
Ta người sánh bước dìu qua cõi
Bậu mỗ so vai đến hết đời
Gác tía lầu son giàu cũng vợi
Nhà tranh vách đất cực không rời
Bao năm trọn nghĩa tình chăn gối
Giữ mãi nồng nàn chớ đánh rơi.

Lưu Xuân Cảnh – 25.4.2018





THẬT GIẢ

Thật giả thời nay khó biết đường
Ông “nghè” dốt chữ “mõ” lên hương
Ăn nhiều mụ óc đầu hoang tưởng
Nuốt cả trơ tim dạ lọc lường
Nén bạc mua quan rồi trở hướng
Thoi vàng tậu chức để tìm phương
Quên ơn bỏ nghĩa sùng thần tượng 
Mất hết nhân tâm quả dị thường.

Lưu Xuân Cảnh – 22.4.2018






@ LẠC BẾN
(Nđt)

Lạc bến con tàu đã nhổ neo
Cuồng phong sóng dữ giật dây lèo
Xa bờ hẫng hụt oằn tay lái
Cách bãi trần ai bẻ cột chèo
Vấp buổi mưa vùi đôi mạn gãy
Vào nơi gió dập mũi ghe khoèo
Đành buông phận mỏng cho dòng nước
Sấp ngửa trôi chìm vẫn dạt theo.

Lưu Xuân Cảnh – 20.4.2018





CHỚ BẢO GIÀ

Chớ bảo rằng em đã tuổi già
Phai màu mắt biếc sạm làn da
Đừng lo, dáng đẹp nhờ thon thả
Chẳng ngại, người xinh cậy nõn nà
Vẫn đượm ân tình đâu gỗ đá
Luôn đầy trách nhiệm dám trăng hoa
Mai này dẫu phải thân tàn tạ
Giữ trọn yêu thương mãi đậm đà.

Lưu Xuân Cảnh – 18.4.2018





HAI LẦN VỠ MỘNG

Bốn sáu năm “mười chín tháng tư”
Quê mình lửa đạn phải di cư 
Chông chênh giữa phố điều lo ngự
Rối rắm trong tâm nỗi sợ lừ
Kiếm lớp mong sao còn học chữ
Tìm thầy muốn vẫn được theo sư
Đang mùa phượng nở lòng do dự
Tiếp nữa tan trường chạy ngất ngư.

Lưu Xuân Cảnh – 16.4.2018






ÁO TRẮNG

Áo trắng lâu rồi chẳng thể quên
Trường tan bè bạn dạt trăm miền
Xa người mãi ngắm chùm hoa đỏ
Vắng kẻ luôn nhìn nét mực đen 
Ước được quây quần lời rối rít?
Mong còn gặp gỡ chuyện liên miên
Thương về kỷ niệm thời nhung gấm
Ngà ngọc tà bay nét dịu hiền. 

Lưu Xuân Cảnh – 14.4.2018





TUỔI THANH XUÂN

Háo hức lên đường sức trẻ trai
Tin rằng hạnh phúc ở ngày mai
Dù rơi máu đỏ không ngần ngại 
Dẫu đứng tim hồng chẳng nhạt phai
Lội suối trèo đèo chân vững chãi
Băng rừng vượt dốc chí bền dai
Bây giờ bạc tóc thân tê bại
Mấy bước ra vào đã bở tai.

Lưu Xuân Cảnh – 12.4.2018




@ CẠN CHỮ
(Nđt)

Cạn chữ đâu còn viết nổi thơ
Thôi đành ghép tạm ngữ cùi, xơ
Chờ hôm đủ mạnh nương thuyền rớ
Đợi bữa vừa sung ráng nhủi bờ
Mỗi ngụm trà xanh chìm trắc trở 
Vài ly nước lã khỏi lu mờ
Câu từ nhả đến nào be bợ
Dẫu đói nhưng đầu chẳng bị trơ.

Lưu Xuân Cảnh – 10.4.2018





NẮNG CHIỀU

Ngã nắng cành xiên một bóng chiều
Ven hồ liễu rũ dáng nghiêng xiêu
Ngoài đê mấy chú sơn ca nhảy
Dọc suối vài chàng bói cá kêu
Mãng sáng teo dần ngày cạn rộc
Hoàng hôn lớn mãi tối thêm nhiều
Yên bình thơ mộng đầy nhung nhớ
Cứ nghĩ mơ về xứ sở yêu.

Lưu Xuân Cảnh – 06.4.2018





VĨNH BIỆT BẠN

Nghe tin sét đánh bạn “đi” rồi!
Chết lặng, đau buồn, thảm thiết. Ôi!
Mạch máu tăng dòng mà biệt cõi
Buồng tim đứt nhịp phải xa đời
Chong đèn thổn thức sầu bao nỗi
Thắp nến suy tư tiếc những hồi...
Tạo hóa an bài đâu thể đổi
Mà đành nuốt hận chịu lìa thôi!

Lưu Xuân Cảnh – Đêm 04.4.2018


Nguyễn Văn Mai


HƯƠNG HOA

Chiều tàn thiết mộc* ngát mùi hương
Gợi nhớ người quê giữa phố phường
Mặc kệ ồn ào lòng mãi tưởng
Không màng nhộn nhịp dạ hoài thương
Còn đeo nghĩa bạn dù muôn hướng
Vẫn níu tình ai dẫu vạn đường
Ước được gần nhau mà tận hưởng…
Thôi buồn cách trở, mịt mù sương.

Lưu Xuân Cảnh – 04.4.2018
---
* thiết mộc lan, hoa thơm vào chạng vạng.





KHUNG TRỜI KỶ NIỆM

Khung trời kỷ niệm bị mờ phai
Ước hẹn lùi xa cả đoạn dài
Bởi khó bền lâu đành bỏ ngãi
Vì không vững chắc phải tìm bài
Vườn xưa vẫn trổ lành cây trái
Lối cũ còn in rõ gót hài
Lỡ mất vuông tròn thì cũng tại
Đừng hờn chớ trách hỏi do ai?

Lưu Xuân Cảnh – 02.4.2018