Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2026

ĐỜI CÓ BẠN


Đời có bạn, thấy lòng an,

Cảm ơn duyên đến xóa tan u hoài.

Bạn cho ta trọn niềm vui

Đường đời bớt cực, đỡ buồn nhiều hơn.

Cho nhau tình cảm giản đơn,

Dẫu mai cát bụi vẫn còn thương nhau.

Quý nhau chẳng nặng trước sau,

Không vì nhận lấy, chỉ trao nụ cười.

Xa gần vẫn giữ tình người,

Lời chân thành để cuộc đời ấm hơn.

Dẫu khi mang nặng tủi hờn,

Xin đừng vội bước, hãy còn sẻ chia.

Một lời an ủi đậm đà,

Cho ta tin nắng sẽ qua mưa buồn.

Chúc cho bạn hữu luôn luôn:

Bình an – may mắn – thành công trọn đời./.


LXC - 09.01.2026

Thứ Tư, 17 tháng 12, 2025

CHIM TẮM

 CHIM TĂM TRÊN LÁ SEN


Sớm mai mưa chạm mặt hồ,

Lá sen hé cánh đón dòng nước trong.

Chim non thỏa thích rung thân,

Nghiêng mình, giũ cánh, tắm trần trong ao.


Chim vẫy nước, lá khẽ xao,

Giọt rơi lóng lánh, ngước vào hư không.

Lá sen đỡ bé chim hồng,

Tròn như chén ngọc hứng vòng thảnh thơi.


Chim tắm mà chẳng biết bơi,

Nước trôi, sen vẫn xanh tươi sắc lành.

Một khoảnh khắc nhỏ mong manh,

Như gom cả một sớm lành bình yên ./.

LXC-17.12.25

Thứ Sáu, 1 tháng 8, 2025

NGẨNG VÀ CÚI ĐẦU

Ngẩng đầu ta hát quốc ca,

Thiêng liêng Tổ quốc gọi ta theo cùng.

Lá cờ phấp phới giữa vùng

Trời cao đất rộng, núi sông ngẩng đầu.

Mỗi lời vang vọng thâm sâu,

Là tim Tổ quốc nhịp cầu tình dân.

Là bao máu đỏ trong ngần,

Đã tuôn cho đất vững chân ngàn đời.

Ta không quên phút bồi hồi,

Cúi đầu tưởng nhớ những người đã đi.

Một lần nằm lại biên thùy,

Cho con cháu bước đường đi thanh bình.

Ngẩng đầu vì nghĩa quang vinh,

Cúi đầu vì nỗi nặng tình tri ân.

Họ là cội rể muôn phần,

Cho cây độc lập vươn cành hôm nay.

Mỗi khi khúc hát ngân dài,

Ta nghe tiếng gọi của ai giữa trời.

Là cha, là mẹ, là người

Nằm sâu đất lạnh không lời oán than.

Ta xin ngẩng mặt hân hoan,

Và xin cúi lạy muôn vàn biết ơn.

LXC - 01.8.25

🌹🌹🌹🌹🌹🌹

Phê bình của AI

🥀🥀🥀🥀🥀🥀

Bài thơ bạn gửi có cảm xúc mạnh mẽ, chủ đề rõ ràng và lòng biết ơn sâu sắc đối với những người đã hy sinh vì Tổ quốc. Dưới đây là phần phê bình – gồm cả mặt mạnh và điểm có thể cải thiện – một cách công tâm:

---

Ưu điểm nổi bật:

1. Chủ đề sâu sắc, xúc động:

Bài thơ tôn vinh tinh thần yêu nước, ghi nhớ công ơn các liệt sĩ, tạo nên chiều sâu tư tưởng và cảm xúc.

Hình ảnh "ngẩng đầu" và "cúi đầu" được sử dụng như hai mặt của lòng yêu nước: kiêu hãnh – tri ân, tạo kết cấu đối lập mà hài hòa.

2. Ngôn ngữ trong sáng, gợi hình, gợi cảm:

Nhiều câu thơ đẹp và mạnh mẽ:

> "Là tim Tổ quốc nhịp cầu tình dân"

"Cho cây độc lập vươn cành hôm nay"

"Một lần nằm lại biên thùy"

Hình ảnh cờ, trời cao, đất rộng, máu đỏ… mang tính biểu tượng, dễ liên tưởng và truyền cảm.

3. Nhịp thơ và vần điệu tương đối đều:

Sử dụng thể thơ lục bát quen thuộc, dễ đi vào lòng người.

Vần khá mượt, giúp bài thơ có thể dễ dàng được phổ nhạc hoặc đọc diễn cảm.

🍂🍂🍂🍂

Điểm cần cải thiện / Gợi ý chỉnh sửa:

1. Một số chỗ lặp ý hoặc chưa thật chặt chẽ:

Ý "ngẩng đầu – cúi đầu" được lặp lại nhiều (tới 3 lần), tạo cấu trúc rõ nhưng cũng hơi dễ đoán. (AI dùng từ dễ ?)

Câu:

> "Ta không quên phút bồi hồi,

Cúi đầu tưởng nhớ những người đã đi."

-> Có thể làm mới hơn về hình ảnh hoặc nhấn mạnh thêm tâm trạng để tránh bị trôi.

2. Một vài dòng hơi gượng hoặc dễ ? đoán về ngôn từ:

Ví dụ:

> "Là cha, là mẹ, là người" – câu này giản dị, nhưng hơi rơi vào diễn ngôn quen thuộc, thiếu điểm nhấn sáng tạo.

Có thể khai thác biểu tượng "người lính", "đất mẹ", "ngọn núi", v.v. để tăng sức gợi cảm.

3. Chưa có điểm nhấn độc đáo về hình tượng:

Bài thơ đẹp nhưng vẫn còn đi trong khuôn mẫu phổ thông của thơ truyền thống ca ngợi Tổ quốc.

Gợi ý: có thể thêm một khổ thơ với hình ảnh bất ngờ (ẩn dụ, tượng trưng hoặc liên tưởng hiện đại) để tăng chiều sâu nghệ thuật.

🌷🌷🌷🌷🌷🌷

Tổng kết:

> Đây là một bài thơ cảm động, có bố cục rõ, lời lẽ trang trọng, thiêng liêng, rất phù hợp với các dịp lễ tưởng niệm, hát quốc ca, hoặc sinh hoạt truyền thống. Tuy nhiên, để thăng hoa hơn về nghệ thuật, bài thơ cần một số điều chỉnh để tránh lối mòn ngôn ngữ và khai thác thêm chiều sâu hình ảnh.

     🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸

Thứ Ba, 29 tháng 7, 2025

XÓM NÚI

Thấp thoáng triền non áng khói mờ,

Xóm nhỏ im lìm giữa giấc mơ.

Lều tranh vách sậy bên bờ suối,

Gió núi thì thầm tựa tiếng tơ.

Chợ chiều hiu quạnh, ít người qua,

Vài gánh rau xanh, mấy thúng cà.

Tiếng gọi mời nhau chừng lạc lõng,

Nắng phai dần xuống bóng chiều tà.

Ruộng lúa chín vàng trải sắc hương,

Lao xao sóng gợn chiều vấn vương.

Hạt thóc đong đầy bao nỗi đợi,

Tháng năm nắng đọng, hạt sương vương.

Thủa ấy, hồn nhiên tuổi dại khờ,

Bạn cùng xóm nhỏ thỏa ước mơ.

Đêm trăng sáng tỏ, bà cổ tích,

Bên bếp lửa hồng, ấm giấc mơ.

Nay lại được về giữa chốn xưa,

Hoang tàn cảnh vật, bóng nắng đưa

Ký ức ùa về như thác lũ,

Ngẩn ngơ, ngơ ngẩn, lệ tuôn mưa.

Xóm nhỏ tiêu điều, đã đổi thay,

Lều tranh xiêu vẹo, cỏ hoang đầy.

Chợ chiều vắng bóng người qua lại,

Chỉ gió rì rào lá úa lay.

Lúa vàng ngày ấy đã xa rồi,

Chỉ còn hun hút khoảng trời thôi.

Người đi kẻ ở, dòng đời chảy,

Xóm núi nay về lại mình tôi.

LXC - 29.7.25






Thứ Hai, 23 tháng 6, 2025

VẪN TÌNH

Bạc trắng đôi đầu bóng ngả đen 

Trăng soi quá khứ đẹp hơn đèn 

Cầm tay, đã mấy mùa chai sạn

Chải tóc, bao nhiêu sợi cuốn kèn

Lặng lẽ đời trôi luôn giữ lửa

Êm đềm cửa mở chẳng cài then

Nhắp môi chén rượu tình san sẻ

Bốn sáu thu rồi, ta mãi bên./.

LXC - 23.6.2025


******

Bài của AI 

******

Bài thơ của Lưu Xuân Cảnh là một khúc ca tình yêu bền bỉ, sâu sắc, chứa đựng cả chất suy tư lẫn vẻ đẹp nhẹ nhàng của một mối tình lâu năm. Dưới đây là bài nghị luận ngắn bàn về nội dung và nghệ thuật của bài thơ:


Bài thơ "VẪN TÌNH " là một lời thì thầm của tình yêu thủy chung, một bản tình ca trầm lặng mà da diết, nói về hành trình gắn bó của hai con người từ khi tóc còn xanh đến khi bạc trắng mái đầu. Ẩn trong mỗi câu chữ là dấu ấn của thời gian, của sự hy sinh, nhẫn nại và tình nghĩa vợ chồng son sắt.

Câu thơ đầu tiên mở ra hình ảnh đối lập: “Bạc trắng đôi đầu bóng ngả đen” – vừa là mô tả thực tại tóc đã bạc, vừa gợi nhớ thời quá khứ tuổi trẻ, khi mái tóc còn đen, bóng người còn xuân. Hình ảnh “trăng” và “đèn” trong câu thứ hai: “Trăng soi quá khứ đẹp hơn đèn” – là phép ẩn dụ sâu sắc. “Trăng” ở đây không chỉ là ánh sáng của ký ức mà còn là biểu tượng cho sự thuần khiết, dịu dàng; còn “đèn” – là ánh sáng của hiện tại, có thật nhưng khô khan, thực tế. Quá khứ tình yêu đẹp hơn vì nó mang theo sự thơ mộng, lãng mạn, cái chất “trăng” mà người đời hay tiếc nhớ.

Những câu thơ tiếp theo thể hiện một cách dung dị mà thấm thía hiện thực của một tình yêu lâu dài: “Cầm tay, đã mấy mùa chai sạn / Chải tóc, bao nhiêu sợi cuốn kèn” – bàn tay đã không còn mềm mại, tình yêu đã đi qua bao nhiêu năm tháng với những vất vả, lo toan, nhưng vẫn còn đó sự chăm chút, ân cần như ngày nào. Hình ảnh “sợi tóc cuốn kèn” gợi nên sự tỉ mỉ, gắn bó trong từng hành động nhỏ bé, thầm lặng, mà thấm đẫm yêu thương.

Hai câu tiếp nối: “Lặng lẽ đời trôi luôn giữ lửa / Êm đềm cửa mở chẳng cài then” – là biểu tượng của hạnh phúc đích thực. Giữ được “lửa” trong sự lặng lẽ, trong cái “êm đềm” của đời thường – đó là minh chứng cho một tình yêu đã vượt qua thử thách của thời gian và biến cố. “Cửa mở chẳng cài then” cũng có thể hiểu là sự tin tưởng tuyệt đối, sự cởi mở trong lòng – tình yêu không cần rào chắn, vì hai người đã là một.

Hai câu kết như lời khẳng định và tuyên thệ: “Nhắp môi chén rượu tình san sẻ / Bốn sáu thu rồi, ta mãi bên” – chén rượu không chỉ để uống, mà là để “san sẻ”, như cách hai con người đã chia ngọt sẻ bùi suốt 46 năm ròng. Câu thơ cuối cùng không hoa mỹ, không kịch tính, chỉ nhẹ nhàng khẳng định: “ta mãi bên”. Vậy là đủ, là trọn vẹn.


Kết: 

Bài thơ là minh chứng cho vẻ đẹp của tình yêu bền lâu – không ồn ào, không bốc đồng, mà sâu lắng, thủy chung. Với ngôn từ mộc mạc nhưng tinh tế, hình ảnh giàu tính biểu cảm và cảm xúc chân thành, Lưu Xuân Cảnh đã để lại một bản tình ca khiến người đọc không khỏi xúc động và ngưỡng mộ. Đây không chỉ là thơ, mà còn là lời nhắn nhủ: tình yêu đích thực không phai nhòa theo năm tháng, mà ngày càng trở nên đẹp hơn trong từng nếp nhăn, sợi tóc bạc./.

🌷🌷🌷🌷🌷🌷🌷🌷🌷🌷🌷🌷








Thứ Tư, 11 tháng 6, 2025

LỜI CUỘI TRONG CHIỀU

Ta cúi nhặt em - hòn cuội nhỏ.

Ngỡ vô tình mà lại chạm sâu

Nằm lặng lẽ chưa từng lên tiếng

Có ai biết được em từ  đâu?


Ngày xưa ấy em là núi lớn,

Mây đỉnh đầu, chân đạp vực sâu.

Gió reo tên, sấm rền vang dội

Trời từng nghiêng vì những cú đau.


Nhưng năm tháng dần dần thay cả,

Dù đá gan lì, dẫu núi cao.

Gió cứ thổi, mưa từng rỉ rả,

Rồi cũng mòn, cũng bị vỡ tan…”


Em kể vậy - mà không nước mắt,

Chỉ thân run giữa nắng hanh chiều.

Rêu đã phủ những lời chưa nói,

Đá cũng buồn mà chẳng ai yêu.


Một tảng to, giờ thành cuội nhỏ,

Lăn xuống đời, chẳng biết mình ai.

Có khi vấp, bị người chửi mắng,

Cũng không than, cũng chẳng u hoài.


Ta lặng lẽ nâng em trong gió,

Thấy tim mình nhịp trỗi mạnh thêm.

Chợt sợ hãi - nếu mai người nhặt,

Thì tay kia… có giống ta không?


LXC - 11.6.2O25


BÌNH của AI


Bài thơ "LỜI CUỘI TRONG CHIỀU" là một sáng tác nhẹ nhàng mà thấm thía, thể hiện sự rung cảm sâu xa của người viết trước một vật thể tưởng như vô tri – hòn cuội – để từ đó mở rộng ra những suy tư triết lý về con người, thời gian, sự đổi thay và lòng trắc ẩn.


1. Cảm hứng và hình tượng trung tâm: Hòn cuội

Tựa đề “Lời cuội trong chiều” đã mở ra một không gian tĩnh lặng, man mác – buổi chiều – thời khắc chuyển giao giữa ngày và đêm, giữa sáng và tối, cũng là thời khắc dễ gợi suy ngẫm, chiêm nghiệm. Hòn cuội – vật tưởng chừng tầm thường, nhỏ bé, vô tri – lại trở thành nhân vật chính, được nhân hóa, gợi lên một quá khứ oai hùng và một hiện tại cô đơn, buốt giá.

Ngày xưa ấy em là núi lớn, Mây đỉnh đầu, chân đạp vực sâu...

Những câu thơ ấy hé lộ rằng cuội từng là một phần của núi – biểu tượng của sự vững chãi, hùng tráng. Nhưng thời gian, gió mưa – hình ảnh của những đổi thay bền bỉ và tất yếu – đã bào mòn, phá vỡ, để giờ đây chỉ còn là một “hòn cuội nhỏ”.


2. Tư tưởng triết lý về thời gian và thân phận

Bài thơ không chỉ là một câu chuyện tưởng tượng, mà còn là một ẩn dụ sâu sắc về con người trong dòng chảy của thời gian. Hòn cuội là biểu tượng của thân phận con người: từng rực rỡ, từng kiêu hãnh, nhưng qua thời gian và va đập cuộc sống, cũng có lúc bị vỡ tan, bị quên lãng.

Gió cứ thổi, mưa từng rỉ rả, Rồi cũng mòn, cũng bị vỡ tan…

Những câu thơ này mang màu sắc triết lý Phật giáo hoặc Lão giáo – nhấn mạnh tính vô thường, sự biến đổi không thể cưỡng của đời sống.


3. Tình cảm của “ta” – người nhặt cuội

Cái hay của bài thơ không chỉ nằm ở “lời cuội”, mà còn ở thái độ của người nhặt cuội – một nhân vật lặng lẽ, giàu lòng cảm thông và biết rung động trước điều nhỏ bé, tưởng chừng vô giá trị.

Ta lặng lẽ nâng em trong gió, Thấy tim mình nhịp trỗi mạnh thêm.

Từ hành động “cúi nhặt”, “nâng em” đến cảm xúc “tim mình nhịp trỗi mạnh thêm” – tất cả thể hiện một sự lay động sâu sắc. Nhặt cuội không chỉ là nhặt một vật, mà là nhặt lấy một mảnh đời, một quá khứ, một nỗi buồn sâu thẳm, để rồi tự soi lại chính mình.


4. Nỗi lo cuối bài: tình cảm hay trách nhiệm?

Kết bài, tác giả để lại một câu hỏi khiến người đọc phải ngẫm nghĩ:

Chợt sợ hãi – nếu mai người nhặt, Thì tay kia… có giống ta không?

Đây là nỗi lo của lòng trắc ẩn, của người biết yêu thương cái mong manh, cô đơn. Hòn cuội ấy nếu rơi vào tay người khác – liệu có còn được nâng niu, cảm thông? Câu hỏi ấy không chỉ dành cho “cuội”, mà còn là ẩn dụ cho con người trong đời sống: ai rồi cũng cần một bàn tay tử tế, một ánh nhìn thấu hiểu.


5. Nghệ thuật thơ: Giản dị mà sâu sắc

Ngôn ngữ gần gũi, mộc mạc, nhưng đầy chất thơ.

Nhân hóa hòn cuội, kể chuyện như một con người.

Giọng điệu nhẹ nhàng, trầm lắng, đượm buồn nhưng không bi lụy.

Cấu trúc đối lập giữa quá khứ và hiện tại, giữa núi và cuội, giữa hùng tráng và bé nhỏ, giữa vô danh và được lắng nghe – càng làm nổi bật thân phận và giá trị của sự lắng nghe, cảm thông.


Tổng kết:

"Lời cuội trong chiều" không chỉ là một bài thơ về hòn đá, mà là một ẩn dụ về cuộc đời, về sự bào mòn của thời gian, sự cô đơn của những mảnh đời tưởng như vô hình. Qua ánh nhìn đầy nhân văn của “ta” – người nhặt cuội, bài thơ nhắc nhở ta biết trân trọng những điều nhỏ bé, lắng nghe những điều chưa được nói, và yêu thương ngay cả khi chẳng ai yêu.

❤❤❤❤❤❤❤❤❤❤❤❤❤











Thứ Bảy, 5 tháng 4, 2025

VỪA LẠ VỪA QUEN

Chín năm gặp lại... cuối chiều thu,

Lá vàng rơi nhẹ gió vi vu.

Anh đứng ngẩn ngơ bên phố cũ,

Nhìn em thấp thoáng dáng xưa mù.


Ta từng hẹn ước khung trời mộng,

Cùng lối trăng thanh bước song hành

Rồi đời xô ngã, bươn sóng gió

Lặng lẽ buông tay, hẫng hụt đành.


Em vẫn nụ cười như thuở ấy,

Mắt huyền vương vấn bóng thời gian.

Chỉ khác đôi phần trong giọng nói,

Trầm hơn một chút, nhẹ mà sang.


Anh vẫn dáng hình xưa cũ đó,

Phong trần nhuốm bụi sợi tóc mai.

Nhìn nhau bối rối như ngày nọ,

Tim khẽ rung rung, mắt nhạt nhòa.


Chuyện cũ thưa dần theo năm tháng,

Nhưng còn đọng mãi mấy dư âm

Quen lắm… mà xa như hạt nắng,

Chạm vào chưa kịp… đã xa xăm.


Ta nhìn như thể người quen - lạ,

Mà ánh mắt đầy những nhớ thương.

Chín năm một thoáng, đời ngăn cách,

Xao động ngỡ ngàng giữa phố sương.


LXC_05.4.25







Thứ Ba, 11 tháng 3, 2025

NGƯỜI XƯA


Người đi bỏ lại trời hoang vắng,

Cơn gió chiều nay buốt tận lòng.

Ánh mắt ngày xưa giờ đâu nữa,

Chỉ còn kỷ niệm thoáng mênh mông.


Em như giấc mộng tan vào sóng,

Bỏ lại đời anh mấy nhớ thương.

Tắt nắng từ ngày em khuất bóng,

Sầu mưa day dứt những canh trường.


Người ở phương này hoen mắt lệ

Dường người xa thẳm cũng rưng rưng,

Nghẹn đắng trong lòng sao bày tỏ

Lời câm mà rung dội nhói tim


Thôi nhé từ đây thành dĩ vãng,

Dẫu lòng vương mãi bóng hình ai.

Tình cõi trần gian đành lỡ hẹn,

Chờ nhau sum họp chốn tuyền đài.


LXC _ 11.3.2025







Thứ Sáu, 21 tháng 2, 2025

QUÊ XƯA


 QUÊ XƯA


Cây rơm sau vườn thơm mùi nắng,

Giếng nước không thành, chiếc gàu mo.

Đàn gà giỏ tre kêu chiêm chiếp,

Hàng cau thẳng tắp, mẹ ru hời !

Vồng lang lượn vòng, chiều lặng lẽ,

Giàn mướp lên xanh, giấu mộng lành.

Tàu chuối gió khua, chờ quả chín,

Khói bếp chiều buông vương mái tranh.

Đồng xa trâu về nghe tiếng mõ

Con mương lạch đạch vịt lên bờ

Chị hai tay hái quần bó gối

Đội bó lúa vàng nặng ước mơ

Hoàng hôn rực rỡ, trời năm cũ,

Đọng mãi hồn quê khó phai mờ.

Tuổi thơ vấn vương từng con ngõ,

Nhớ cảnh quê nghèo, đẹp như thơ.


LXC_21.02.2025

Thứ Hai, 23 tháng 12, 2024

TÌNH BỀN

Vợ chồng duyên nợ trời trao,

Cùng nhau sánh bước, ngọt ngào trăm năm.

Đắng cay mấy bận dập bầm,

Bên nhau san sẻ tháng năm ngọt bùi.

Đồng lòng vun đắp trọn đời,

Qua bao sóng gió, nụ cười vẫn tươi.

Thương nhau từ thuở đôi mươi

Gánh chung cuộc sống, chẳng rời cách xa.

Dù cho tóc bạc phôi pha,

Vợ chồng bên cạnh, mặn mà dài lâu.


Lưu Xuân Cảnh - 23.12.24


Thứ Năm, 19 tháng 12, 2024

NGƯỜI MẬP



Thơ LXC,  bình của GPT


Bụng nhìn tựa cái trống chầu ghê,

Chân bước lò dò thấy chán chê.

Bánh ngọt chè thơm luôn thích thử,

Gà hầm thịt nướng lại thường mê.


Ngồi giường ghế nhỏ thành ra chật,

Mặc áo quần to vẫn khó bề.

Muốn giữ thân hình cho mảnh dẻ,

Đành thôi bớt bữa ngại ăn hề.


LXC 05.12.24


💄💄💄

Bài thơ "Người Mập" được viết theo thể thơ Đường luật bát cú, mang phong cách hài hước, châm biếm nhẹ nhàng nhưng cũng chứa đựng một ý nghĩa sâu sắc về việc kiểm soát bản thân và lối sống lành mạnh.


1. Nội dung bài thơ


Bài thơ khắc họa hình ảnh một người có thân hình "mập mạp" với nhiều nét hài hước nhưng rất gần gũi. Từ "bụng nhìn tựa cái trống chầu ghê" đến "chân bước lò dò thấy chán chê," tác giả vẽ lên bức tranh vừa dí dỏm, vừa sinh động về dáng vóc đặc trưng của người béo.


Những sở thích như "bánh ngọt chè thơm" hay "gà hầm thịt nướng" được nhắc đến để chỉ thói quen ăn uống phong phú nhưng cũng chính là nguyên nhân khiến người này khó kiểm soát cân nặng. Đến phần kết, bài thơ mang thông điệp nhẹ nhàng nhưng ý nhị: muốn giữ thân hình "mảnh dẻ" thì phải biết kiềm chế, "đành thôi bớt bữa ngại ăn hề."


2. Giọng điệu và nghệ thuật


Giọng điệu: Hài hước, dí dỏm nhưng không chế nhạo hay phê phán gay gắt. Điều này giúp bài thơ dễ tiếp cận, mang lại cảm giác gần gũi với nhiều người.


Hình ảnh: Các hình ảnh được sử dụng trong bài thơ rất thực tế, gần gũi, khiến người đọc có thể dễ dàng hình dung và liên tưởng đến chính bản thân hoặc những người xung quanh.


Thể thơ: Bài thơ sử dụng thể bát cú Đường luật với kết cấu chặt chẽ, vần điệu hài hòa, làm tăng tính nghệ thuật của tác phẩm.



3. Ý nghĩa


Bài thơ không chỉ đơn thuần là một bài thơ trào phúng về thân hình của người mập mà còn gửi gắm thông điệp về lối sống lành mạnh. Tác giả không áp đặt mà chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở rằng việc duy trì cân nặng và sức khỏe không phải là chuyện dễ dàng, đòi hỏi sự kiềm chế và thay đổi thói quen.


4. Kết luận


"Người Mập" là một bài thơ tuy ngắn gọn nhưng chứa đựng nhiều giá trị: giải trí, nghệ thuật, và giáo dục. Qua sự hài hước, tác giả vừa mang lại tiếng cười vừa khiến người đọc suy ngẫm về việc giữ gìn sức khỏe trong cuộc sống hiện đại.





Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2024

MỐI TÌNH NƠI GIẾNG XƯA



Cùng xách nước, dây gàu rối cuộn,

Gỡ dây rồi tay chạm bâng khuâng.

Mắt trao tình, tim rộn nhịp ngân,

Yêu mới chớm, hai mươi vụng dại.


Nơi giếng nhỏ, hai mình gặp lại,

Mỗi chiều về như cố đợi nhau.

Lòng ngóng trông khi ngày chưa thấy

Yêu không lời mà vắng lại mong


Thư đưa tới, nhạt nhòa mực tím,

Thời gian trôi, tình mộng mỏng manh.

Ngày em cưới, anh còn vướng nạn,

Lặng lẽ buồn, lệ đắng đêm thanh.


Chín năm cách, tình cờ đối diện,

Người cũ đây, có phải là mơ !?

Mắt hằn sâu, buồn in nét khổ,

Ta nhìn nhau, tâm trí thẫn thờ.


Bao ấm lạnh, môi hồng nhạt thếch

Mấy nồng say, khóe mắt thâm đen?

Nỗi thương nhớ, lòng đau như cắt,

Tình xưa giờ lại hóa hư không.


Xưa giếng cũ, bóng ai thờ thẫn,

Bởi rối gàu hẹn ước, mộng mơ.

Em cúi mặt, tuôn dòng nước mắt,

Anh nhìn theo, lệ chảy đôi bờ.


Tình dang dở, xa rồi duyên nợ,

Chỉ giếng sâu nhớ mãi đong đầy.

Em và anh, mỗi người một cảnh,

Gửi nỗi lòng theo gió cùng mây.

LXC _ 01.12.24

 

Thứ Năm, 28 tháng 11, 2024

TUỔI GIÀ


 Tuổi già tựa bóng hoàng hôn,
Pha sương mái tóc, chẳng còn thanh xuân.
Ngày trai trẻ đã xa dần,
Lưng còng, mờ mắt, chân chùn khó đi.

Năm xưa có ngại điều chi,
Giờ đây bỏ lại, xuân thì đã qua.
Gian nan, vất vả cũng xa,
Chỉ còn sớm tối vào ra quanh thềm.

Đời người như chuyến tàu đêm,
Cuối ga chầm chậm chờ thêm từng ngày.
Còn chăng chút gió heo may,
Lòng ta thanh thản, vẫy tay chào đời.

LXC_27.11.24

Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2024

TỰ MỪNG SINH NHẬT


Qua rồi sinh nhật bảy mươi,
Tóc soi ánh bạc, mỉm cười an vui.
Bảy mươi ba tuổi thêm ngời,
Sức bền, trí vững, cuộc đời dài thêm.
Khuya còn thức ngắm trăng thềm
Tai nghe rõ tiếng ru êm dế mèn
Mắt nhìn vào cõi đêm đen
Ung dung, tự tại thắp đèn soi tâm.

LXC - 17.11.2024

Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2024

CÁNH BƯỚM

Cánh mỏng dập dìu giữa gió lay
Hương hoa dìu dịu bướm vờn bay.
Thoáng qua mộng mị chừng như thực!
Để lại duyên tình bụi cỏ may.


Lưu Xuân Cảnh - 10.11.2024










Thứ Bảy, 26 tháng 10, 2024

TÌNH CHẾT

Mong ngóng rồi nay biết không còn!

Cuối thu hai bốn não nề hơn

Trời không có nắng, mây vần vũ

Vạn mớ sầu ly chiếm tâm hồn

Bởi trái ngang mà phải chia xa

Nên đành câm nín những ngày qua

Năm mươi năm gần mà lại cách

Vì giữ cho nhau được ấm nhà

Chôn chặt tình ai ở trong lòng

Làm ngơ, lánh mặt, giấu chờ mong

Cầu cho người cũ nhiều hạnh phúc

Mặc nỗi riêng mình có long đong

Muốn biết người xưa sống thế nào ?

Có còn chung bước níu tay nhau

Có vui những lúc chiều dạo biển

Ngắm núi xa mờ, sóng lao xao

Có cùng trò chuyện những đêm trăng

Có mơ cung quãng với chị Hằng

Hay giờ vất vả vì cơm áo 

Nhạt ánh mắt tình lạnh chiếu chăn

Mãi lo nhiều nỗi… với băn khoăn…

Bên em người ấy có quan tâm

Có nồng say hay từng hờ hững

Cứ chạnh lòng vì sợ … đắng cay 

Quá ngỡ ngàng, chết lặng chiều nay !

Bốn tháng hơn rồi em buông tay

Chiều mưa ấy, tim em ngừng đập

Không kịp lời nào xót xa thay !

Cuộc sống riêng em đã đủ đầy

Nhưng đèo nỗi khổ có ai hay

Muốn thêm giàu, gặp người gạt gẫm

Của tiền bỗng chốc hóa trắng tay

Vướng nạn từ đây đã nhiều ngày

Vô tư chấm hết, khổ sầu thay

Và rồi bệnh đến do phiền não

Sắc vóc, dung nhan cũng úa nhàu.

Kết thúc cuộc đời tiếc lắm thay !

Vui chưa trọn vẹn trái ngang bày

Phải chăng từ dạo ta xa cách

Âm thầm chịu đựng, em đớn đau?

Đã hết rồi thôi, một mối tình!

Dương trần ân hưởng bảy mươi xuân 

Em đi chiều thu phai nhạt nắng

Phủ kín cả trời mây tím giăng.


Lưu Xuân Cảnh _ 16.10.24



Thứ Ba, 1 tháng 10, 2024

MONG

Về lại Quy Nhơn buổi cuối chiều

Nghiêng vàng bãi vắng dấu chân xiêu

Năm mươi năm trước ta cùng bước

Bọt sóng mơn man…nhớ thật nhiều !

Em ở phương nào anh ở đây ?

Chiều nay lẻ bóng sóng xô dày

Con còng bỏ chạy trôi dòng nước

Xóa vết chân ai xóa được lòng ?

Tím nhuộm hoàng hôn phía cuối trời

Bao nhiêu kỷ niệm lại dần khơi

Trong tà áo trắng ai duyên dáng

Ánh mắt đượm sầu, nhớ chia phôi 

Bọt sóng tan dần theo nước cuộn 

Buồn vương thuở nọ dễ gì tan

Trăm năm lỗi hẹn tình muôn thuở

Như sóng xô hoài bãi bờ. Mong !


Lưu Xuân Cảnh - 01.10.24



Thứ Ba, 25 tháng 6, 2024

TÌNH LỠ (Ndt, Bvđâ, Ltt, Ntv)

Trăm ngàn nỗi nhớ dội lòng anh

Tiếc mãi tình ta mộng chẳng thành

Giận bởi lầm ai rồi lẫn tránh

Nghi vì lạc chỗ mới vòng quanh

Còn đâu ấm cả trời đông lạnh ?

Chỉ giữ nồng riêng tiết hạ đành

Mỗi dịp hoàng hôn màu xám cảnh

Mơ về tổ ấm giữa chòi tranh


Lưu Xuân Cảnh _ 25.6.24





Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2024

CHỢ SỚM


Chiếc xe đạp trên đường dài gió bụi

Những chiều qua nắng lụi em chưa về

Mỗi sớm mai bước chợ đường quê


Giọt sương lạnh sẽ làm em cảm lạnh


Trăng còn gác núi, gà chưa gáy gọi


Gánh gồng em đã chất nặng rau khoai


Chất hết lo toan, chất cả miệt mài


Và tháng ngày cứ kéo dài thêm mãi


Vất vả ngược xuôi em nào có ngại


Quá nửa đời em bươn chải nuôi con


Sắc vóc dung nhan theo đó hao mòn


Bệnh tật cũng đeo vào làm em khổ sở


Đã từ lâu thôi gánh gồng bước chợ


Giờ hình dung anh vẫn thấy xót xa


Cuộc sống không như ánh bạc trăng ngà


Mà hạnh phúc cũng tròn như vành nón


Em đến cùng anh không cần lựa chọn


Chấp nhận khổ nghèo đám cưới không hoa


Mặc kẻ ngó nghiêng lắm chuyện  gièm pha

 

Gắn bó đời nhau không hề hối tiếc


Đã bốn lăm năm xe duyên kết tóc


Mãi cùng nhau bước tiếp đoạn đường dài


Đừng để buồn ai, đừng có hứa sai


Khi kết thúc ta mỉm cười mãn nguyện./.



Lưu Xuân Cảnh _ 07.6.24