Thứ Hai, 31 tháng 12, 2018



QUAN

Vui buồn cũng chỉ một từ QUAN
Có chức thì mừng. Tới số. Than!
Giấu mặt bao trùm toàn gỗ ván
Vùi mình lấp phủ cả không gian
Im lìm hết nạt nhăn mày, trán
Nín lặng thôi gầm rít miệng, gan
Ngắn ngủi đời người sao “lựu đạn”*?
Mồ sâu tiếng xấu mãi không tàn.

Lưu Xuân Cảnh _ 02.12.2018
---
*Lựu đạn trong văn hóa:
Một số người du thủ, du thực quậy phá... thường đặt kèm tên của mình trước tên lựu đạn, như A. Lựu đạn, H.Lựu đạn 
Ở Nam Bộ Việt Nam, từ than "lựu đạn quá".. dùng để chỉ sự lì lợm, liều lĩnh. 
Ngoài ra, từ lóng "quăng lựu đạn" còn để chỉ về những người đang cố gắng phô trương về những gì không có thật, những kẻ "ba hoa chích chòe", hoặc những kẻ đang thể hiện quá mức khả năng thực tế của chính mình. Giới trẻ ngày nay còn hay nói câu "năng lực thì có hạn mà lựu đạn thì có thừa".




Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2018



CHIA BÃO 

Ôi trời chẳng lấy có cho ai! 
Bão lụt thay nơi đổi chỗ hoài 
Bữa trước trung phần từng lũ dại 
Ngày nay nam bộ mới mưa dài 
Thôi thì chịu đựng nhiều oan trái 
Đã vậy cam đành lắm lệch sai 
Khó chống thiên triều quyền cực đại 
“Hô phong hoán vũ” quá cao tài! 

Lưu Xuân Cảnh _ 30.11.2018





HOA BỤI BỜ 

Bụi rậm bìa đường lẫn khóm hoa 
Lùm che cỏ khuất bướm bay rà 
Đâu tên đất tốt màu tươi lạ 
Chẳng tuổi mưa lành hương đượm xa 
Bởi dại dù thơm người bỏ quá 
Vì hèn dẫu ngát nẫu cho qua 
Nhìn lên lọ ngọc cao sang cả 
Ngó xuống rong rêu chịu giẫm chà. 

Lưu Xuân Cảnh _ 28.11.2018





NHẮC NHỞ 

Chui vào “nói bậy”* khách tên “Thông”!? 
Chẳng thể làm thinh, mắng mất lòng 
Giỏi cỡ nào đâu mà cả giọng? 
Tài cao đến mấy lại đui tròng! 
Chưa rành chớ xía nên im họng 
Chửa rõ đừng chen nhớ tránh còng 
Nhắc vậy sau này thơ chỉ hóng 
Còn hay đáp họa thử đôi dòng. 

Lưu Xuân Cảnh _ 24.11.2018 
--- 
* Chữ của Nguyễn Thị Lý





BÃO TỚI 

Từ xa bão tới khổ đau gần 
Lở đất đè người quá bất nhân 
Lại gió to thêm vùng Bắc nản 
Còn mưa lớn nữa phía Nam tàn 
Muôn đời góp nhặt tiêu tài sản 
Vạn kiếp gom bòn mất áo quan 
Cuộc sống dân mình sao lắm nạn 
Tai ương cứ chực bủa cơ hàn. 

Lưu Xuân Cảnh _ 23.11.2018





VỌNG NÚI 

Vọng núi huy hoàng thuở phủ xanh 
Gió giông trốc gốc xác xơ cành 
Đày đi cổ xích thân đơn lạnh 
Bắt nhốt chân xiềng mạng mỏng manh 
Bố hận sầu van ngài Đại Thánh 
Con hờn tủi biệt tiếng chim oanh 
Chờ sau cháu chắt nên hùng mạnh 
Dựng lại sơn lâm chẳng chịu đành… 

Lưu Xuân Cảnh _ 21.11.2018





MONG GẶP 

Dẫu cách nhau lòng nhớ vẹn nguyên 
Xa lâu ước được gặp người hiền 
Chia tay đột ngột không đưa tiễn 
Đoàn tụ mừng thù tạc cứ chêm! 

Lưu Xuân Cảnh _ 20.11.2018





YÊU NGHỀ 
(Trốn vận) 

Yêu nghề chẳng bận lòng tay trắng 
Mải miết siêng năng đến cuối đời 
Bụi phấn dây hoài tâm phấn khởi 
Rèn nhân sáng mãi nghiệp trồng người. 

Lưu Xuân Cảnh _ 20.11.2018





NÉT MÔI 

Tạo hóa trưng bày đẹp nét môi 
Xinh như thiếu nữ khỏi chê rồi 
Mê hồn dáng vẻ khoe thanh thoát 
Thích mắt khuôn hình đặt lẻ loi 
Mặc khách vừa nhìn thơ trỗi nhịp 
Tao nhân mới thấy tứ khơi hồi 
Cần chi gấm vóc màu lòe loẹt 
Lá úa làm thành tuyệt phẩm thôi! 

Lưu Xuân Cảnh _ 15.11.2018





VẪN BÊN BÀ 

Ôi tình! Quả thật quá bao la 
Biết giữ làm sao hỡi tuổi già!? 
Chắc phải cầu trời thêm khoảng rộng 
Hay đành lạy đất nới chiều xa 
Cho mình có tiếng yêu thương mụ 
Để kẻ không lời trách cứ ta 
Nói vậy vui thôi, đừng nghĩ khác! 
Ngàn năm tiếp nữa, vẫn bên bà. 

Lưu Xuân Cảnh _ 12.11.2018





HẠNH PHÚC 

>> 
Anh chờ được gặp, ước ngày mai... 
Hạnh phúc bừng khơi mộng nối dài 
Dành tặng ấm êm người kết ngãi 
Gánh trao tươi trẻ kẻ dâng đài 
Đành cam phận hẩm, tình cao mãi 
Lãnh chịu duyên ôi, nghĩa đẹp hoài 
Thanh bạch vẹn lòng chung nếm trải 
Xanh đời bạc tóc vững bờ vai. 

<< 
Vai bờ vững tóc bạc đời xanh 
Trải nếm chung lòng vẹn bạch thanh 
Hoài đẹp nghĩa ôi duyên chịu lãnh 
Mãi cao tình hẩm phận cam đành 
Đài dâng kẻ trẻ tươi trao gánh 
Ngãi kết người êm ấm tặng dành
Dài nối mộng khơi bừng phúc hạnh 
Mai ngày ước gặp được, chờ anh! 

Lưu Xuân Cảnh _ 09.11.2018






BẤT HIẾU 

Đau đời, bất hiếu hãy nhìn coi, 
Hỡi kẻ vô ơn thiếu mặn mòi! 
Vứt mẹ bên đường nòi sét đánh* 
Xua bà xó chợ bọn cầy moi 
Luân thường đã mất già hiu quạnh 
Đạo lý còn đâu lão thiệt thòi 
Có mắt trời cao luôn chiếu rọi 
Giam hồn địa ngục nấu dầu sôi. 

Lưu Xuân Cảnh _ 07.11.2018 
--- 



*http://www.phapluatplus.vn/lan-truyen-clip-con-vut-me-gia-ra-duong-gay-xon-xao-cong-dong-mang-d80986.html


LÒNG VUI 

Lòng vui gặp đệ lúc dương tà 
Chịu khổ tìm về giáp mặt ta 
Nghĩa nặng, Giang Nam không ngại đã... 
Tình sâu, Biển Rộng chỉ mong là... 
Thành tâm gắn kết hưng tộc phả 
Thiện ý quây quần thịnh thế gia 
Gửi tặng bài thơ thâm thúy quá 
Ghi trao bút tích khó phai nhòa. 

Lưu Xuân Cảnh _ 05.11.2018





@ GIỤC GIà

Ò o! Réo gọi giữa đêm trường 
Cõi tịnh nghe mòn mỏi, vấn vương 
Nỗi kể cồ kia là gắng gượng 
Điều than trống nọ rõ cân lường 
Từng lo, khản giọng bày oan chướng 
Đã trải, rè âm lộ chán chường 
Chả lẽ mai này tâm lệch hướng? 
Nên lời giục giã chứa sầu thương! 
Đêm nghe gà gáy nằm lo, 
Ngày mai chẳng biết đói no, rách lành!? 

Lưu Xuân Cảnh _ 03.11.2018





LÃO LÀNG 

Vạn nhánh muôn chi cổ thụ làng 
Vươn cành mở ngọn dọc và ngang 
Bao năm chẳng rõ luôn lên hạng 
Sống tới bây giờ dậy tiếng vang. 

Lưu Xuân Cảnh _ 01.11.2018



Thứ Ba, 30 tháng 10, 2018



DÂY KINH NGHIỆM 

Chao ôi! Lại rút sợi dây dài 
Biết đến chừng nào sẽ hết sai! 
Khuyết điểm xem chừng luôn lặp mãi 
Tiền dân ngó ngoáy vẫn tiêu hoài 
Tham ô nhập bọn đường xơi tái 
Hối lộ theo đàn ngõ nhậu dai 
Vạn nẻo, muôn chiều không ngắn lại 
Sao thâu hổng được vậy thưa ngài? 

Lưu Xuân Cảnh _ 30.10.2018






@ NHỚ CHA 

Trông hình nẫu ruột mủi lòng khơi 
Giấc ngủ triền miên biệt cõi trời 
Ở chốn phù sinh còn dõi đợi 
Chen vùng địa phủ hết đùa chơi 
Tâm thành khẩn Phật đem người tới... 
Não loạn cầu Cha nhớ kẻ rời 
Phải cách rồi xa sầu mãi gợi 
Ơn dày, nghĩa nặng chẳng hề lơi. 

Lưu Xuân Cảnh _ 28.10.2018





@ CAO TUỔI 

Rằng cao sáu bảy vẫn chưa nhiều 
Gọi lão ông ừ khéo bảo kiêu 
Giữa đám đầu xanh mình rể kiệu 
Bên bầy móng đỏ mỗ hồ tiêu 
Thông thường sẽ chậm khi già yếu 
Lạ lẫm còn nhanh lúc ỉu xìu! 
Cũng ráng vươn tầm mong chực hiểu 
Làng phây, mạng ảo dấn thân liều. 

Lưu Xuân Cảnh _ 26.10.2018





@ NIỀM TIN 

Giấu nhẹm làm sao hiểu rõ ràng 
Băng rừng vượt biển dễ gì sang 
Còn nghe phỉnh cáo thì toi mạng 
Chớ để hù nai sẽ sụp làng 
Đỏ mão, phần thân toàn dối trạng 
Xanh đầu, khúc ruột chỉ lừa mang 
Niềm tin mãi đợi chờ tươi sáng 
Lỡ buổi mưa vùi chịu xuống hang. 

Lưu Xuân Cảnh _ 24.10.2018





@ NỖI BUỒN 

Mang buồn bán sạch dễ tìm vui 
Khỏi vướng sầu bi mãi dập vùi 
Gã lính vờ điên tìm ngủ bụi 
Thằng tôi giả điếc luyện rung đùi 
Lo bài... vững bụng, tiền bung túi 
Nghĩ kế... phình hông, bạc thủ nùi 
Hãi chuyện đương đầu, quên khốn tủi! 
Mai rồi vĩnh cửu, sáng thành đui. 

Lưu Xuân Cảnh _ 22.10.2018





@# LẠC LÕNG CHỒNG 
(Trường thiên Thập Nhị Cú - Ngũ Độ Thanh) 

Rã rượi lời than nhói cả lòng 
Quay người bước vội nữa là xong! 
Mười hai nẻo bến nhầm nơi đục 
Một nửa khung đời lẫn chốn trong 
Gắng giữ bao ngày, thương phải đợi... 
Lo gìn những buổi, tiếc cầu mong... 
Hồi xưa bã rượu... từng cay đắng 
Lúc trẻ đầu tôm... đã mặn nồng 
Bãi đổ mành nan gờm gió quật 
Bờ neo mảng gỗ sợ giông bồng 
Còn đâu hạnh phúc... sầu dang dở 
Khốn khổ mình em, lạc lõng chồng. 

Lưu Xuân Cảnh _ 20.10.2018 






@ TRÀN THƠ 

Mở mạng dòm qua thấy điệp trùng 
Thơ bày khắp nẻo lộn cà bung 
Còn ai thích đọc hôm tràn vũng 
Hết kẻ thèm xem bữa ngập vùng 
Có lẽ vài anh thì để bụng 
Hay là mấy chị chỉ nhìn khung 
Bài hay cũng lắm, thường kinh khủng 
Chẳng biết...làm thinh đỡ bận lòng. 

Lưu Xuân Cảnh _ 18.10.2018






MÙA ĐÔNG MIỀN TRUNG 

Đông về cực khổ lắm miền Trung 
Chống lũ oằn vai chịu vẫy vùng 
Chồng chất bão xô nhà mái thủng 
Lộng hành mưa đổ đất đồi rung 
Lông bông dắt dẫn sao hoài trúng 
Lóng ngóng tìm đi lại mãi trùng
Trông đợi mỏi mòn thôi ngập vũng 
Chông chênh phận số gắn lùng nhùng 

Nhùng lùng gắn số phận chênh chông 
Vũng ngập thôi mòn mỏi đợi trông 
Trùng mãi lại đi tìm ngóng lóng 
Trúng hoài sao dẫn dắt bông lông 
Rung đồi đất đổ mưa hành lộng 
Thủng mái nhà xô bão chất chồng
Vùng vẫy chịu vai oằn lũ chống 
Trung, miền lắm khổ cực về đông. 

Lưu Xuân Cảnh _ 17.10.2018





TÌNH MẸ 

Mở cánh ôm con mẹ chịu đời 
Tình nào sánh nữa vậy người ơi!? 
Vì dòng đã gánh mưa, giông dội 
Bởi giống từng gồng gió, nước rơi 
Trí thấp đầy lòng thương, đáng ngợi 
Thân lùn rộng dạ mến, đừng lơi 
Nêu gương sáng mãi bao điều gợi 
Thức tỉnh tâm hồn, hãy gắng soi. 

Lưu Xuân Cảnh _ 15.10.2018





@ GIỮ TÌNH 

Đêm dài thức trọn tả bài thơ 
Để giữ tình ai đoạn bất ngờ 
Quặn thắt, tim sầu môi vẫn nở 
Dằng dai, ruột nẫu mắt luôn vờ 
Trao nhiều ngọt đắng, liền tan vỡ 
Gửi ít nồng cay, mãi đợi chờ 
Kỷ niệm xa dần, ôm nỗi nhớ 
Đề câu bảy chữ, tiếc...phai mờ. 

Lưu Xuân Cảnh _ 13.10.2018






NGÓ LƠ 

Luật trắc, vần bằng dệt tứ thơ 
Bày ra gan ruột khó che mờ 
Bài lưu gửi bạn điều trăn trở 
Chữ kết chia ai khúc vật vờ 
Thử luận bao người đồng cảm hở? 
Đem bàn mấy kẻ thuận tình cơ? 
Vì chưng thẳng thắn không be bợ 
Đụng chạm thành nhiều vị ngó lơ! 

Lưu Xuân Cảnh _ 08.10.2018 






CHỮ “TÀI CHỮ MỆNH”* 

Lạm bàn CHỮ cũng lắm điều gay! 
Bởi trổ TÀI vương họa có ngày 
Đã học CHỮ tâm cần sổ gãy 
Từng ôn MỆNH đức phải trưng bày 
Xun xoe KHÉO đụng hùm đang nhảy 
Nịnh bợ LÀ đùa khói bốc bay 
Cố hữu GHÉT người hơn, vẫn vậy 
Gà chung NHAU mẹ, đá tan bầy. 

Lưu Xuân Cảnh _ 06.10.2018 
--- 
* Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau-Nguyễn Du





ĐẾN ĐÓ THÔI 

Đã vượt qua vòng, sáu chục dôi 
Yên tâm sống tiếp. Vậy ngon rồi! 
Dù già giữ khỏe, siêng chày cối 
Dẫu lão gìn sung, mạnh đủa nồi 
Dạy cháu như ông, tài mãi trội 
Khuyên con giống bố, đức luôn trồi 
Mai sau vĩnh viễn lìa, không hối 
Chúc cụ trăm tròn, đến đó thôi! 

Lưu Xuân Cảnh _ 05.10.2018





CẢM THU 

Thu lại gom vàng nhặt lá rơi 
Thú vui say nhẹ nắng xanh trời 
Mù sương khuất nẻo thêm mong đợi 
Rủ ngọn xao cành gợi ngóng chơi 
Khu dạt gió lùa may kẻ hởi 
Phủ tan mây dậy sáng trăng ngời 
Vù bay cánh đảo chim lui tới 
Ủ xám thôn làng lẹ cạn vơi. 

Vơi cạn lẹ làng thôn xám ủ 
Tới lui chim đảo cánh bay vù 
Ngời trăng sáng dậy mây tan Phủ 
Hởi kẻ may lùa gió dạt Khu 
Chơi ngóng gợi cành xao ngọn rủ 
Đợi mong thêm nẻo khuất sương mù 
Trời xanh nắng nhẹ say vui thú 
Rơi lá nhặt vàng gom lại thu! 

Lưu Xuân Cảnh _ 04.10.2018





@ TÌNH CÔI 

Em về bỏ lại mỗi mình anh 
Gánh nửa tình côi nhạt cũng đành 
Tiếng nghĩa còn vang hồn ủ lạnh 
Lời ân vẫn rộn mắt diêm lành 
Mờ son đẹp nết cần lưu ảnh 
Bạc phấn xinh người phải giữ tranh 
Nhớ thuở cơ hàn mơ ngõ hạnh 
Giờ thôi hết cả, mộng tan tành! 

Lưu Xuân Cảnh _ 02.10.2018