Thứ Năm, 30 tháng 7, 2020

MONG

Cỏ cháy vàng hoe 
Trơ trọi nương chè 
Xác xơ vườn chuối sau hè 
Nắng nung cạn đáy mương, khe nứt bùn 
Nghĩ ngợi mông lung 
Cơ cực tận cùng 
Nhái kêu khản tiếng lạ lùng 
Mưa đâu chẳng thấy mịt mùng khói bay! 
Chai sạn bàn tay 
Mòn vẹt chuôi cày 
Cả đời lam lũ xưa nay 
Một khi trời hại bao ngày đói meo 
Nheo nhóc nhà nghèo 
Nhỏ thó tong teo 
Lớn lên khoai củ, rau bèo 
Xanh xao mộng ước, nát nhàu ước mơ 
Hy vọng, mong chờ 
Thoát cảnh cùi xơ 
Ngày sau tránh đụn mây mờ 
Vượt qua đói khổ reo hò, múa ca 
Nắng sẽ lùi xa 
Mưa gió thuận hòa 
Cỏ cây nẩy lộc đơm hoa 
No cơm ấm áo cảnh nhà yên vui. 

Lưu Xuân Cảnh - 17.7.2020



ĐÔI CHIM

Chiều râm, trong tán hồng xiêm 
Hai chim ríu rít lục tìm ấm no 
Bình an chẳng chút âu lo 
Kiếm ăn đủ cặp tự do tung trời 
Giữa cành động chiếc lá rơi 
Vút lên cảnh giác rộn lời hót thanh 
Bay cao, kêu lớn, đảo nhanh 
Xem chừng sợ kẻ đến tranh mất mồi 
Mấy vòng nghi ngại thế thôi 
Không còn nguy hiểm sánh đôi đáp cùng 
Đậu vào cành lá lại rung 
Bên nhau nhảy nhót tình chung chẳng rời 
Đất lành khó chọn được nơi 
Vườn nay rợp bóng gọi mời đôi chim./. 

Lưu Xuân Cảnh _ 09.07.2020



@ ĐỢI MƯA

Mỏi mệt mong trời sẽ rớt mưa 
Mừng nghe sấm nổ bụng ưng vừa 
Ông còn lỡ chuyến và quên lựa 
Họ cố trông chờ đã bỏ thưa 
Dãi nắng dường nung đừ bật ngửa 
Giang nồng tựa đốt lả nằm đưa 
Mồ hôi nhễ nhại làm da ngứa 
Tiếc dữ qua rồi một buổi trưa./. 

Lưu Xuân Cảnh – 04.7.2020



@ NÓNG

Nắng dữ bên nàng mệt phải không? 
Ngày qua quạt máy đã thay lồng? 
Dùng bao số điện kho tiền rỗng? 
Bỏ mấy trăm ngàn giọng mũi ngông? 
Ráng ngủ chờ chi mà vỡ mộng? 
Nên nằm đợi nữa có trầy mông? 
Hàng hiên mát mẻ ai hành động? 
Mở toạt ra ngoài mắt rõ hông? 

Lưu Xuân Cảnh – 01.7.2020



Thứ Hai, 29 tháng 6, 2020

TIẾC THƯƠNG (Thtk)

“Đập cổ kính ra tìm lấy bóng,
Xếp tàn y lại để dành hơi.” 
Trích trong bài Khóc Bằng Cơ của Nguyễn Gia Thiều. 
*
ĐẬP nhằm mắt lão chiếc bình rơi 
CỔ nghẹn vì liên tưởng chuyện đời 
KÍNH cẩn linh hồn người đã khuất 
RA vào thể phách kẻ còn phơi 
TÌM đâu nghĩa trước vui đùa giỡn 
LẤY chỗ tình xưa khóc rã rời 
BÓNG nguyệt đìu hiu đầy trắc ẩn 
XẾP TÀN Y LẠI ĐỂ DÀNH HƠI. 

Lưu Xuân Cảnh – 27.6.2020


MƯA NẮNG

Mưa từng đợi nắng ngày đông
Nắng mong tháng hạ mưa giông mát lành 
Nghề nông sợ nắng khô hanh 
Và lo nước ngập tan tành lúa, ngô 
Nắng mưa, mưa nắng hàm hồ 
Không ưa lại đến, lúc vô chẳng cần 
Màn trời, chiếu đất đè thân 
Khát khô, rét mướt đôi chân rã rời 
Bao giờ mưa thuận mới rơi ? 
Gió hòa, bão lặng cho đời ấm êm 
Trở trăn giấc ngủ từng đêm 
Mong sao trời biết đừng thêm nợ nần 
Nếu đem đặt giữa bàn cân 
Mưa hùa với nắng góp phần khó khăn 
Ngàn năm nhớ lấy lời răn: 
Trời mưa đất chịu, băn khoăn nỗi gì!? 

Lưu Xuân Cảnh – 24.6.2020 



@# TÌNH SÔNG

Tuy già cũng thú dạo thuyền chơi 
Để ngắm dòng sông ngẫm sự đời 
Kế bãi dầm ai còn nghỉ đợi 
Bên bờ nón kẻ đã ngồi phơi 
Trong lành buổi sáng sơn hà gợi 
Đẹp đẽ bình minh cẩm tú mời
Giữa cảnh cồn mây người hụt với 
Quanh xuồng bọt nước mũi ngầm bơi 
Nhìn quê để vững lòng vươn tới 
Dõi xứ rồi yên dạ chuyển dời 
Những rặng dừa xanh tình nước gởi 
Hàng cau thẳng đuột lính canh trời./. 

Lưu Xuân Cảnh – 20.6.2020



@& THƯƠNG


Hai hàng lệ nhỏ nỗi buồn thương 
Tiễn một người đi ở cuối đường 
Bốn cõi đùn mây hồn lịm tưởng 
Ba miền phủ bụi phách dìu nương 
Muôn chiều khổ cực mong đừng vướng 
Vạn nẻo an lành ước sẽ vương 
Sáu mảnh bao trùm sao giãy gượng! 
Trăm ngàn cảm mến cuộn làn hương./. 

Lưu Xuân Cảnh – 17.6.2020


@ GIỮ HẸN

ĐỢI mãi u buồn thổn thức MONG 
VÀO lo đứng sợ trở bao VÒNG 
CON đò chở bạn đà yên SÓNG 
NỖI khổ cùm chân rất bận LÒNG 
VẪN lội từng đêm dù chỉ NGÓNG 
CÒN đi mỗi tối để luôn HÒNG 
CÔ tình kết nghĩa dày ơn ĐỌNG 
SÁNG cả khung trời rõ đục TRONG./. 

Lưu Xuân Cảnh – 12.6.2020 



@$ CƯỜI MÌNH (Tập danh thân thể với Nđt, Ltt, Ntv, Bvđâ)

Soi mình cũng lắm chuyện tào lao 
Chỉ viết khờ tay được hũ nào !? 
Tặng thích đùi rung nhìn chữ đảo 
Lưu bình mắt đọc ngỡ dòng xao 
Dày trang kín quyển đầu nghiêng dạo 
Đẫy cổ phình hông miệng mím trào 
Khoái bởi tình thơ dồn tận não 
Tim còn trỗi nhịp có bài trao ./. 

Lưu Xuân Cảnh – 07.6.2020 




@ HƯƠNG HOA

Ngày hai buổi nhặt lá chăm vườn
Dưỡng lộc mong ngồng đón ngửi hương 
Củ giữ mầm nuôi từ định hướng 
Cành giâm cội để lúc so lường 
Đài to đã nhú mùi đang tượng
Nụ nhỏ đà nhô cánh sẽ tường
Ngóng mãi chờ lâu rồi được hưởng
Thơm lừng sực nức tỏa ngàn phương./.

Lưu Xuân Cảnh – 02.6.2020





Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2020



@ GẶP NẠN 

Đói phải tìm ăn gặp dữ hành 
Chui đầu gặm vỏ mít vòng quanh 
Ngờ đâu giữ chắc mình trơ lạnh 
Chẳng ngỡ neo bền mặt tái xanh 
Rã mạng vì vương dòng mủ quánh 
Tiêu đời lỡ dính nhựa nhầy đanh 
Thôi rồi vĩnh biệt hồn phân mảnh 
Liệm xác vùi thây giữa trái cành ! 

Lưu Xuân Cảnh – 29.5.2020





@# VẪN TRỒNG HOA 

Bạc trắng đầu râu tuổi đã già 
Khi còn sức khỏe vẫn trồng hoa 
Chờ xem nụ nở màu tươi thắm 
Giữ để đài bung sắc đậm đà 
Nắng đổ cho vườn luôn nõn lộc 
Mưa tràn giúp cội mãi lành da 
Vùi phân, Ngọc nữ vươn ngồng lá 
Đặt bổi, Hoàng lan búp mã trà 
Mãi ngắm từ xa chùm giả hạc 
Còn nâng thật sát chuỗi chân gà 
Đời vui chẳng bận gì no đói 
Thử vận coi trời khó dễ ta ! 

Lưu Xuân Cảnh – 25.5.2020






@ GIANG RỪNG 

Vươn mầm thẳng đuột hướng trời cao 
Chẳng ngại tầng trên đã kín rào 
Mạnh mẽ đâu gờm che xấu hổ 
Gan lì chả sợ chắn chùm bao 
Dù thân rỗng ruột cây làm sáo 
Dẫu lóng không cành cật chuyển dao 
Chớ bảo loài giang rừng gỗ tạp 
Thành chông bẫy giặc dám chui vào. 

Lưu Xuân Cảnh – 20.5.2020





@ CÂY CHẬU 

Vui cùng “cổ thụ” bứng về lâu 
Chỉ mỗi điều lo gốc rục sầu 
Chỗ tựa trên rừng cây nở mấu 
Vùng nương giỏ đất ngọn teo đầu 
Vì ưa đủ lạ tìm theo mẫu 
Tại thích kỳ khôi nghĩ chuyển bầu 
Khó nỗi giam mình nên bể chậu 
Vươn ngoài bó hẹp, rễ về đâu? 

Lưu Xuân Cảnh – 16.5.2020





HOA HỌC TRÒ 

Cánh mỏng màu hồng 
Mãi nhớ hoài mong 
Của thời tuổi ngọc trắng trong 
Ép vào trang vở đề dòng: mến thương... 
Rụng kín sân trường 
Gộp cả vấn vương 
Xao lòng nét chữ chân phương 
Sắp xa chẳng dám...gửi thương hộc bàn 
Ve tấu râm ran 
Ba tháng phai tàn 
Cây thay lá mới điệu đàng 
Xanh màu nuối tiếc rộn ràng vụ hoa 
Mùa đã đi qua 
Một lớp vỏ già 
Lớn lên chút nữa cùng ta 
Hoa kia cũng tủi khi xa học trò 
Gợn mối âu lo 
Rời bến sang đò 
Rộng đường tung cánh tự do 
Ai gìn kỷ niệm dành cho chốn này?! 

Lưu Xuân Cảnh - 12.5.2020





@ GẶT VỀ 

Ruộng lúa đầy bông đã trở vàng 
Quê mình đổi mới được giàu sang 
Quên nghèo đói khổ khi dồn hãng 
Giũ khó no lành bởi lật trang 
Chỉ nghĩ nên làm thương tính mạng 
Vì suy phải học giữ danh làng 
Thêm mùa thắng lợi lên đầu bảng 
Thích cảnh thanh bình mãi rộn vang. 

Lưu Xuân Cảnh - 09.5.2020





@# VẮNG BẠN THƯỞNG HOA 

Đã mấy hôm rồi bạn để mong 
Nhiều hoa đẹp nở hết, nao lòng 
Mà sao chẳng thấy người quay lại 
Có thể quên nhìn lịch gỡ xong 
Cố giữ cho màu tươi khỏi nhạt 
Lo gìn sợ cánh nhỏ rời bong 
Mây đùn phải vội ngừa hư nhánh 
Gió thổi cần nhanh chặn gãy ngồng 
Bởi đoán chờ ai còn trễ hẹn 
Vì suy đợi kẻ lỡ đi vòng 
Chiều nay độc ẩm, mình ta ngắm 
Giọt nhớ len đều ở mỗi bông./. 

Lưu Xuân Cảnh - 04.5.2020






LÀM ĐỒNG 

Nước đã lên đồng 
Khởi một mùa mong 
Máy đua thẳng luống cày xong 
Ta be bờ, góc quay vòng sạ, gieo 
Rộc trũng gò cao 
Nhộn nhịp ồn ào 
Người vui đất cũng lao xao 
Bùn vương áo mẹ như sao sáng trời 
Dám nghĩ bao giờ!? 
Chớp được thời cơ: 
Nông dân hết khổ, thay đời 
Thóc vàng, gạo trắng thoát hồi hẩm hiu 
Như gió nâng diều 
Ruộng lúa phì nhiêu 
Không còn trõm mắt, đăm chiêu 
No lòng nhờ được thóc nhiều bội thu 
Khỏi cảnh tù mù 
Rời chốn âm u 
Đồng xanh bù lại cần cù 
Kho đầy, túi nặng nông phu hết nghèo./. 

Lưu Xuân Cảnh - 01.5.2020





Thứ Tư, 29 tháng 4, 2020



@ ĐỢI 

Cửa đóng cài then cũng chạnh buồn 
Sân trường vắng vẻ đợi chờ luôn 
Bao ngày ngóng mãi dừng “cô” cuộn 
Những buổi mong hoài chặn “vít” tuôn 
Lại dẫn đàn em rèn, chỉ, uốn 
Rồi đưa cái chữ dạy, răn, cuồn 
Thi hành dãn cách gìn yên ổn 
Tất tả gieo mầm vẫn được suôn. 

Lưu Xuân Cảnh – 24.4.2020





@ KHOẢNG LẶNG 

Khoảng lặng âm thầm xót cõi đêm 
Hoài mơ giấc mộng thuở êm đềm 
Ôm hờn mắt dụi thời gian kiểm 
Nuốt hận tay vòng nỗi khổ chêm 
Lỗi hẹn tình phai buồn phải nếm... 
Không chờ nghĩa lạt tủi đè thêm 
Đeo sầu mỗi tối chuông chùa đệm 
Bạc bẽo vôi trầu lỏng gói têm. 

Lưu Xuân Cảnh – 21.4.2020





MÃI CÒN TRONG TÔI 

Gửi bạn thân yêu! 
Xứ mẹ quê chiều 
Nhặt khoan trầm bổng âm tiêu 
Khói lên mái rạ gợi nhiều nhớ mong 
Chong chóng quay vòng 
Gọng vó tre cong 
Cất lên sóng lúa trên đồng 
Mênh mông bát ngát trong lòng xuyến xao 
Câu bộp bờ ao 
Bắt nhái cào cào 
Thời gian mờ mịt chiêm bao 
Thương sao cảnh mộng ngày nao đâu rồi! 
Sẽ mãi còn thôi: 
Sim ổi leo đồi 
Ban trưa trốn mẹ đèo đôi 
Xe hư dắt bộ mồ hôi vẫn cười 
Tuổi sắp hai mươi 
Mở rộng khung trời 
Miền phố thị bạn tìm nơi 
Tôi quê cũ vẫn trọn đời thủy chung 
Nhặt nắng miền trung 
Gửi gió muôn trùng 
Chở đi ký ức nao lòng 
Dẫy đầy tâm trạng mấy dòng chắt chiu: 
Gian khó bao nhiêu! 
Bèo bọt rong rêu 
Không hề trách móc than kêu 
Bằng lòng chấp nhận sóng triều đẩy đưa./. 

Lưu Xuân Cảnh - 14.4.2020






@ SINH ĐÂU VỀ ĐẤY 

Vũ Hán sinh mày tụi quỷ “cô” 
Phường bay tệ thế lũ điên rồ 
Truy tìm tới tận cùng hang ổ 
Giặt giũ moi từng mẻ chén tô 
Chỉ hắt hơi là mi đã lộ 
Khi trào dãi ắt ả đà vô 
Quay đầu trở lại* không thì lố 
Bốn biển vây ghè chạy chỗ mô!? 
-------- 
* Sinh đâu về đấy. 

Lưu Xuân Cảnh - 09.4.2020





KHÔNG TRÒNG (Vui) 

Mục kỉnh không tròng 
Chưa thấy hằng mong 
Giờ thì mờ ảo nhìn xong 
Nửa mừng, nửa ngại cõi lòng lại lo 
Một chút đắn đo 
Phép thử thăm dò 
Ướm lời hỏi nhỏ là cô… 
Trớ trêu kẻ đáp: Phải bồ lão đâu! 
Giấu thẹn sờ râu 
Miệng khẽ lầu bầu: 
Đi lâu bỏ xóm vùng sâu 
Tóc đen nay đã nhuộm nâu đổi đời 
Tiếng nói trẹo lời 
Chân nện đá tơi 
Hồn quê gốc rạ làm rơi 
Bỏ quên kỷ niệm một thời tắm mưa! 
Gợi chuyện ngày xưa 
Bầu bí dây dưa 
Người nay như chẳng còn ưa 
Thôi ta chuyển mạch cho vừa lỗ tai 
Cách trở đã dài 
Ngó kỹ tàn phai! 
Vi do kính cận chia hai 
Bên lành bên hỏng nên sai mất rồi./. 

Lưu Xuân Cảnh - 05.4.2020





@ ĐỢI GIÓ 

Trưa hè nóng nực phải chờ thôi 
Điện mất trời im khổ nữa rồi 
Đỡ nếu mưa về ngưng bọt phổi 
May mà nắng biệt giảm mồ hôi 
Nền xưa đổ đất đi trần lội 
Mái cũ chồng tranh ở cộc ngồi 
Chẳng quạt như giờ sang quá đỗi 
Không tiền vẫn mát thật kỳ khôi. 

Lưu Xuân Cảnh - 01.4.2020



Thứ Ba, 31 tháng 3, 2020



@ CON MẮC DỊCH (CORONA) 

Tròn xoe dựng mấu ở quanh rìa 
Khiếp đảm dương trần lũ giặc kia 
Quỷ dữ là cô vì mọc khía 
Hung thần chính thị bởi lòi tia 
Dù chưa để mắt buồn kinh địa 
Dẫu chẳng dây mình chán rụng ria
Diệt kỹ tiêu đời thôi rúc rỉa 
Bình yên lại đến khỏi chia lìa. 

Lưu Xuân Cảnh - 27.3.2020





KHUYA 

Nắng tắt lâu rồi 
Cú vọ kêu đôi 
Buồn trong đơn lẻ, than ôi! 
Quặn lòng thổn thức bồi hồi nhớ ai 
Hẹn bạc tóc mai 
Thề hết đường dài 
Mà sao rẽ ngã chia hai 
Còn lưu lại dáng nhún vai lạnh lùng 
Tặc lưỡi thạch sùng 
Lưới nhện tơ chùng 
Chảy dài sáp lệ rưng rưng 
Tường vây bốn mặt kín bưng quạnh phòng 
Lật sách đèn chong 
Nhật ký tìm dòng 
Vài hàng đã viết từng mong: 
Người vui hạnh phúc ấm nồng đẹp duyên! 
Đối diện màn đêm 
Hư ảnh sau rèm 
Chập chờn khoảng lặng dài thêm 
Tiếng gà gáy sáng nỗi niềm khó vơi./. 

Lưu Xuân Cảnh - 23.3.2020





@ MỖI SÁNG 

Bình minh cuốc bộ đủ trăm vòng 
Thở khí thơm lành ngõ sạch trong 
Tập giữ tâm bình thân khỏi cóng 
Đi gìn tính thiện cẳng thường rong 
Cà phê một cốc nhìn khung cổng 
Sữa lạt vài ly ngó cảnh đồng 
Dưới những tàn cây già trải rộng 
Vào phây nhắn gửi bạn đôi dòng. 

Lưu Xuân Cảnh - 19.3.2020







YẾU 
(Song tứ lục bát vui) 

Lúc trẻ hăng say 
Giờ lão thôi cày 
Tiếc cho sức khỏe hao gầy 
Chân tay cũng yếu mặt mày hố hang! 
Có lúc la làng 
Lắm bữa tăng thang 
Chân èo uột, cẳng xiêu hàng 
Trăm năm dám ước đa đoan cực mình! 
Cây gậy chung tình 
Đầu gối rung rinh 
Nghịch tai giả điếc làm thinh 
Vì lo huyết áp thất kinh cả nhà! 
Trời nắng mò ra 
Gió núp trong nhà 
Đêm nằm thao thức canh gà 
Còn bao lâu nữa nhạt nhòa khói nhang!? 

Lưu Xuân Cảnh - 15.3.2020





GIEO RẮC 

Ích kỷ hay là chậm tiến đây 
Người mang ẩn họa rắc gieo đầy 
Cho mình chẳng bệnh mà tung tẩy 
Để kẻ thân lành bị nhiễm lây 
Ý thức đâu nào đơn giản vậy 
Đồng bào ta đó thiệt thòi vây? 
Điều răn phải lẽ sao không thấy 
Cả một nhà kia tạo nỗi nầy! 

Lưu Xuân Cảnh _ 09.3.2020



TAPCHITINVIET.COM
Bệnh nhân nhiễm Corona thứ 17 đối diện với mức ph.ạt n.ặng: Có thể bị phạt tù lên đến 12 năm vì làm lây lan dịch...


LÁ RƠI 

Chạm nhẹ hiên chiều chiếc lá rơi 
Cành thưa nắng nhạt chiếu nghiêng trời 
Bên lòng chợt xót hồn khâm liệm. 
Khóe mắt vừa cay phách đổi dời 
Có kẻ vô tình xem cỏ rác 
Còn ai hữu ý nhận cây đời! 
Mông lung trắc ẩn thần vô định 
Mấy nỗi u sầu lặng lẽ khơi! 

Lưu Xuân Cảnh _ 06.3.2020






@ GỬI GIÓ 

Đem tình gửi gió tận trời xa 
Dỗi nắng hờn mưa để lẹ già 
Một giữ hai xài cay đắng cả 
Mười buông chín bỏ mặn chua là 
Thương hoài óc loạn buồn thân lả 
Nhớ mãi tim khùng nhỏ lệ sa 
Chốn cũ người xưa giờ đổi lạ 
Còn đâu buổi ấy dạo trăng ngà! 

Lưu Xuân Cảnh _ 02.3.2020