Thứ Năm, 12 tháng 1, 2017



MÈO

Tuồng như cú rũ chớ lầm mèo!
Thoắt cái lên giàn giỏi nhảy leo
Vụng trộm y thầy không loại sánh
Lầm lì đúng thánh chẳng loài theo
Vồ mồi ló vuốt xong rồi nhẹm
Liếm mỡ cong đuôi hết gọi nghèo
Sợ lạnh vùi tro trong xó bếp
Chờ thời cắp thịt cá trên treo.

Lưu Xuân Cảnh – 08.01.2017





HOẠ THƠ 

Phép hoạ thơ Đường luật thất ngôn... 
Nên theo đúng thể khỏi bồn chồn 
Người làm vận trắc dồi cho rộn 
Kẻ viết vần bằng luyện để ôn 
Nếu chỉ ghi bừa chưa rõ chốn
Mà như ghép ẩu chẳng tường hồn
Trên trời dưới đất làm sao ổn? 
Quẳng đại câu từ đổi miệng trôn. 

Lưu Xuân Cảnh – 07.01.2017



Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2017





RỐI THƠ

Thơ mà bằng trắc nhảy lung tung
Chẳng rõ “đường” ngào mật rối bung!
Phép hoạ thì theo lề mới đúng
Như còn cảm tác cũng nên khung.

Lưu Xuân Cảnh – 07.01.2017





ĐÈN-ĐÓM

Phận đóm theo gương của ánh đèn
Khi dùng cũng phải đốt, mồi, nhen 
Đêm về sẽ rọi rành trơ trẽn
Tối lại thì soi rõ thấp hèn
Vạch mặt gian manh còn trốn lén
Banh mày xảo quyệt cố lùi len
Phơi trần ẩn khuất dù che chẹn 
Chẳng để lu mờ có ngõ chen.

Lưu Xuân Cảnh – 06.01.2017





LẼ SỐNG 
(Bvđâ)

Sống ở trên đời có đức tin 
Linh thiêng dẫu ảo phải nên gìn 
Chan hoà cởi mở khoan dung nhịn 
Đấu đá tranh giành bãi bỏ xin 
Chớ mỉa người thua lời cố nín
Đừng dèm kẻ kém ý đành vin 
Soi mình để tỏ điều thầm kín 
Mở dạ khơi tâm sáng mắt nhìn.

Lưu Xuân Cảnh – 05.01.2017





XUÂN HY VỌNG
(Thtk - Bvđâ)

CÂY mọc vươn cao sống giữa trời 
ĐỜI nhiều cực nhọc chốn mù khơi 
THAY hình đổi dạng nên thân mới 
LÁ rụng chồi lên được cội hời 
TÌNH cảm chân thành luôn hướng tới
XUÂN xanh mơn mởn mãi chào mời
ĐẸP xinh hạnh phúc người mong đợi 
NON NƯỚC NỞ HOA CẢNH VẬT NGỜI.

Lưu Xuân Cảnh – 04.01.2017





NGHÈO

Vất vả ngày đêm để kiếm tiền 
Gom bòn sớm tối ước lên tiên 
Nhà giàu rực rỡ choang đèn điện 
Cửa khó mù mờ sẩm mái hiên 
Phải đón xuân về nhiều bất tiện
Đành mời tết đến thiếu liên miên
Bần hàn mới ráng lo tằn tiện 
Chẳng được gì hơn gánh não phiền.

Lưu Xuân Cảnh – 04.01.2017





XUÂN TÌNH 

Ai trao XUÂN tiết đẹp hồng trần
Gắn bó XUÂN nồng đượm nghĩa nhân
Rạng rỡ XUÂN hoa lòng phấn chấn
Hân hoan XUÂN sắc ý trong ngần
Mang về XUÂN thắm khơi vô tận
Giữ lại XUÂN tươi gợi thật gần
Rạo rực XUÂN tình nhiều bí ẩn
Xôn xao XUÂN mộng dạ tần ngần.

Lưu Xuân Cảnh – 02.01.2017





MỪNG LO

Thân chào dậu đón nỗi mừng lo!
Nửa thích phần dè những đắn đo
Nắng hạn điêu tàn từng sốt vó
Mưa tràn rệu rã thật cam go 
Xuân về ước nguyện thay luồng gió
Tết lại cầu mong đổi lái đò
Bệnh viện, nhà tù đừng đến đó!
Cơ hàn chẳng thấy hết co ro.

Lưu Xuân Cảnh – 02.01.2017



Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2016



NGƯỢC
(Trào lộng)

Nước ngập trôi trời sống chẳng tim
Gà què bắt cáo lủi trôn kim
Lông tơ, cỏ bấc thì chìm nghỉm
Cá lội trên rừng đớp mỏ chim.

Lưu Xuân Cảnh – 31.12.2016




Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2016



MONG VUI 
(Thtk)

KHỈ mạt thời nên chịu bước lùi
ĐI về núi rậm kiếm lùm chui
GÀ kia tới lượt mong đừng chúi
ĐẾN đấy thay phiên giữ chớ vùi
XUÂN cựu nhân gian chi cạn túi
TÌNH tân thế thái né trơ cùi
NỞ mào, cứng cựa xua tan tủi
DẬU LẠI, THÂN CHUỒN ĐẤT NƯỚC VUI.

Lưu Xuân Cảnh – 30.12.2016





HOA HUỆ * 

Sắc trắng tinh khôi đoá huệ lành 
Hương thơm quyến rũ đọng chân thành 
Lang bang giữa tối miền mông quạnh 
Bảng lảng bên chiều nẻo vắng tanh 
Gợi tủi chia ly vùi óng ánh 
Khơi buồn cách biệt níu mong manh
Gìn trinh giữ tiết trong thân mảnh 
Rã nhuỵ khô đài vẫn xứng danh.

Lưu Xuân Cảnh – 30.12.2016
---
* Huệ hay còn gọi là dạ lai hương (thơm ban đêm) hoặc vũ lai hương (thơm lúc mưa), là một loài hoa đặc biệt, nở về đêm, có khả năng tỏa hương về ban đêm với mùi hương ngào ngạt. Ở Việt Nam, hoa huệ dùng để cắm trong các dịp cúng, lễ, còn gọi là huệ ta, để phân biệt với hoa huệ trong bức tranh nổi tiếng "Thiếu nữ bên hoa huệ" là huệ tây (Lilium longiflorum), hay còn gọi là hoa loa kèn.





HẦU VƯƠNG (THTK)

KHỈ kia mất chức sẽ suy tàn
BIỆT chỗ ngai cao hết nói càn 
CUNG cách hôn quân người oán hận
HẦU làm lãnh chúa kẻ kêu than
THÂN bày nhảy ghế rồi gom nhận
VƯỢN chịu lui rừng hết vác mang
XÁM cũ trông chờ tân đổi phận!
GÀ XA XÓ DẬU HƯỞNG KÊ VÀNG.

Lưu Xuân Cảnh – 28.12.2016





ĐẸP TÌNH XUÂN

Tàn đông, kết thúc một hành trình
Đón chúa xuân về cảnh đẹp xinh
Ấp ủ mầm xanh tràn nhựa sống
Nâng niu nụ biếc đượm ân tình
Sum vầy thiên hạ mừng yên ổn
Gắn kết muôn dân hưởng thái bình
Góp sức chung lòng bồi xứ sở
San nghèo, sớt khổ đắp văn minh.

Lưu Xuân Cảnh – 28.12.2016





CHIẾC NÓN

Nhờ người kết lá tạo nên danh
Chởm nhọn thân tròn nét mỏng manh
Thiên hạ chui đầu xua nắng hảnh
Muôn dân cắm cổ né mưa quành
Làm duyên lắm chị nhìn xinh bảnh 
Tạo dáng nhiều nàng ngắm mới toanh
Chiếc nón ân tình cùng ấm lạnh
Thuỷ chung gắn bó đến cời vành.

Lưu Xuân Cảnh – 27.12.2016





CỨNG CHÂN, ĐÙI

Mong cho Dũng Toản cứng chân, đùi
Chớ trách chi đời hãy cứ vui
Mỗi tối lần lưng xua khổ ải
Từng đêm nắn bụng đuổi bùi ngùi
Bơm rơi chuyện cũ, mình còn sống
Đạn nổ ngày xưa, bạn bị vùi
Số tuổi trời cho ai biết được
Tinh thần sảng khoái tiến đừng lui!

Lưu Xuân Cảnh – 26.12.2016





HƯƠNG THỊ

Bây giờ nhớ lại vẫn nôn nao
Trái thị ngày xưa khó thấy nào
Lủng lẳng trên cành lòng nhốn nháo
Thơm lừng dưới lá dạ xôn xao
Ru tình, gió gọi thì thầm bảo...
Tỏ ý, mùi lan lẩm nhẩm chào...
Giữ quả dành hương gìn độc đáo
Thương về kỷ niệm cõi chiêm bao.

Lưu Xuân Cảnh – 26.12.2016



Chủ Nhật, 25 tháng 12, 2016



BÒN 

Nhiều ngài rúc rỉa chẳng còn ma
Có thấu lời nguyền vọng cõi xa
Giữ đất dù đầu rơi xác rã
Gìn trời dẫu máu chảy thân sa
Tham ô sẽ phải trừ ngưng đã
Hối lộ thì nên triệt dứt đà
Đói rách dân nghèo bao vất vả
Còn bòn đến hết thịt xương da.

Lưu Xuân Cảnh – 25.12.2016





ƠN TRỜI

Ơn trời! Đức Chúa đoái nhân sinh
Rộng lượng bao dung bỏ tụng đình
Chỉ doạ, không truy phường láu lỉnh
Buông tha tội lỗi để yên bình.

Lưu Xuân Cảnh – 24.12.2016





TẠI TRỜI
(Tvn)

Lao đao thiếu hụt tại ông trời...?
Nước đóng chai mì gói ráng xơi!
Dựa dẫm qua ngày chờ nắng tới
Nương nhờ đoạn tháng tránh mưa rơi
Bao cơn lũ đến không ai đợi
Mấy nóc nhà đi chẳng kẻ mời
Ngập lụt gây nên nghèo đói bỡi... 
Lao đao thiếu hụt tại ông trời...?

Lưu Xuân Cảnh – 24.12.2016





XỬ GIAN
“Yết hậu”
*

KHỐN 

Coi thường quá, lũ ôn!
Việc chẳng giỏi ưa thồn
Rúc rỉa no rồi trốn
Khôn!
**

GIAN

Tiền dân mặc sức xài
Bất kể hoạ tương lai
Khối nợ công phình đại
Khai!
***

XỬ

Trốn chẳng phải là hay
Mai kia tóm được mày
Còn đâu đường để chạy
Đày!

Lưu Xuân Cảnh – 24.12.2016





ĐÓN TẾT 

Giá lạnh qua rồi tết lại sang 
Nhành mai nở rộ cánh hoa vàng 
Muôn nhà sum họp mừng sung túc 
Vạn ngõ mời chào chúc kiện khang 
Sắc đổi màu thay xuân gắn kết 
Tươi phô thắm diễn bướm chàng ràng
Trẻ già hớn hở vui năm mới 
Đất nước bình yên cảnh mỡ màng.

Lưu Xuân Cảnh – 22.12.2016





MAI 
“NĐT”

Giá lạnh trời đông cả chuỗi dài
Ươm mầm đợi nắng nở bừng mai
Mong gìn noãn đẹp bù tê tái
Để giữ hoa vàng đọng thái lai
Trổ rộ vườn xuân người đã ái
Bung trùm ngõ tết kẻ đà say
Dù khi nhuỵ úa danh còn mãi
Đọ với muôn loài chẳng dễ phai.

Lưu Xuân Cảnh – 22.12.2016





LO TẾT

Tết đến đang gần chẳng dính xu
Làm sao chạy bữa khỏi lăn cù
Nhà xiêu thóc ướt bao nhiêu đủ,
Mái đổ bò trôi mấy mức bù?
Đám lợn còn non đâu thứ thủ,
Bầy gà mới lớn lấy gì thu?
Rau màu ngập nước đà tàn rũ
Ruộng rẫy trơ xương gốc rễ xù.

Lưu Xuân Cảnh – 22.12.2016



Thứ Năm, 22 tháng 12, 2016



LÃNG DU

Dõi mắt nhìn, xa tít lũng mù
Nghe buồn vọng lại thoảng lời ru 
Âm vang núi thẳm lan tràng hú
Tiếng động rừng già lặng bước thu
Thấp thoáng trong sương cành liễu rủ
Chao nghiêng trước gió cánh chim vù
Mây che khuất bóng người năm cũ 
Cứ mãi xuôi dòng nợ lãng du.

Lưu Xuân Cảnh – 21.12.2016





“THÍCH” VÀ “BÌNH” 

Quen nhiều bạn mới chốn trang “phây”
Chẳng rõ nông sâu lẫn khuyết đầy!
Ghép chữ làm thơ trao đến đấy
So vần hoạ đối gửi về đây
Người mau nhấn “thích” buông dòng chảy
Kẻ vội ghi “bình” thả gió bay
Thổ lộ tâm tình không bút giấy
Câu nhờ, ý mượn vút trời mây.

Lưu Xuân Cảnh – 20.12.2016





ĐÔNG 
“Yết hậu”

Lũ xói trôi nhà biết ở đâu
Làm gì để tái tạo nương dâu
Không cơm đói lả trời nào thấu
Rầu!


XUÂN
“Yết hậu”

Ủ nhựa ươm mầm đợi nắng đơm
Cho người hạt thóc được no cơm
Đào mai đã nụ hồng đà chớm
Thơm!


THU
“Yết hậu”

Biếc thẳm khung trời nỗi nhớ mang
Heo may động trúc ngỡ cung đàn
Chờ mong nước lặng mà ngao ngán
Than!


HẠ
“Yết hậu”

Khô cằn nứt nẻ cảnh đời quen
Réo mãi làm gì hỡi đỗ quyên
Hãy sống thanh tao đừng hổ thẹn
Sen!

Lưu Xuân Cảnh - 19.12.2016






NGHE MƯA 
(Vấn nghi)

Nghe mưa có bứt rứt can trường?
Biết bấy nhiêu người gội gió sương?
Mấy chỏm lều tranh chìm chệch hướng?
Bao ngôi biệt thự nổi sai đường?
Còn ai xót dạ lũ tràn chướng?
Hỏi kẻ đau lòng nước ngấm ương?
Nỗi cực dân nghèo sao vất vưởng?
Tìm đâu hạnh phúc giữa vô thường?

Lưu Xuân Cảnh – 18.12.2016





MẸ GÀ 

Mẹ gà nặng gánh việc nuôi con
Chẳng ngại tàn phai lẫn héo mòn
Phủ kín nâng niu bầy “chíp” mọn
Che tràn ấp ủ đám tơ non
Chân bươi kiếm hạt quên đau đớn
Miệng nếm chia mồi biết dở ngon
Giữ ó canh cầy luôn vẹn trọn 
Mẹ gà nặng gánh việc nuôi con.

Lưu Xuân Cảnh – 17.12.2016





MỪNG TUỔI SỚM

Tháng chạp kề gần tết đến nơi 
Cho thêm tuổi nữa cảm ơn trời 
Bình minh hửng nắng xa xôi đợi... 
Chạng vạng lù mù bứt rứt lơi... 
Bữa nọ tăng xông lo lẹ tới... 
Ngày kia huyết áp nghĩ mau rời...
Mai này rụng hết răng còn lợi 
Chẳng rõ khi nào sẽ bốc hơi?

Lưu Xuân Cảnh – 17.12.2016





MẤT TĂM

Lốc lịch vơi dần sắp hết năm
Đông tàn lại đón chúa xuân thăm
Hoa mai ấp nụ chờ khoe thắm
Nhuỵ cúc dồi hương đợi diễn đằm
Bạn trẻ bồn chồn tìm đích cắm
Người già vội vã chọn nơi găm
Vầng dương mọc lặn trời xa thẳm
Tối sớm rồi đời sẽ mất tăm.

Lưu Xuân Cảnh – 14.12.2016



Thứ Tư, 14 tháng 12, 2016



CHẲNG XỨNG

Cách trở từ lâu ước một lần
Quay về chốn cũ gặp người ân 
Bao năm vất vả xa cô bạn
Những tháng cơ cầu biệt cố nhân
Sự nghiệp trêu ngươi lòng lấn cấn
Công danh cợt nhả dạ bần thần
Mong rồi chợt nghĩ cho thân phận 
Chẳng xứng tơ duyên chuyện nợ nần.

Lưu Xuân Cảnh – 13.12.2016





THÂN GIUN

Thu mình cuộn xác giấu thân trơn
Trốn dưới mùn rơm dám trách hờn
Kiếp mỏng đành im nào táo tợn
Đời mành phải nín có tranh hơn!
Không bày bởi họ thường ghê tởn
Chẳng lộ vì ai cũng gớm lờn
Xấu xí vùi thây che bợn nhợn
Nhưng mà xéo lắm cũng quằn cơn.

Lưu Xuân Cảnh – 12.12.2016





LÀM QUAN CẢ HỌ

Một đứa làm quan cả họ nhờ
Không còn chỗ trống có đâu mơ!
Bao phường mốc mũi như đồ dở
Lắm bọn trơn đầu giống thứ dơ
Cố vẽ nên hề che lớ ngớ 
Tham tô rõ rối giấu khù khờ
Mai kia mất chức sao ăn ở...?
Chết cũng vùi thây chốn bụi bờ.

Lưu Xuân Cảnh – 11.12.2016





HAI TÔ HỦ TIẾU

Anh mời mỗi bát phở thôi nhe!
Mỗ kính hai tô hủ tiếu nè
Kệ chuyện ai đòi người hỏi nhé
Dành phần tặng bạn cứ im re...

Lưu Xuân Cảnh – 11.12.2016





CÒN THIẾU 

Lõm bõm vui chơi dám múa rìu
Làm gì tránh khỏi bị người trêu!
Đang lo thủ phận xua chìm yểu
Đã tính câm mồm né trách kiêu
Viết chửa thành câu nên phải liệu
Bày chưa rõ ý cũng đành liều
Mênh mông chữ nghĩa tài còn thiếu
Ráng học tìm tòi được mỗi chiêu!

Lưu Xuân Cảnh – 11.12.2016





LÊN NƯƠNG 

Nay nhìn rẫy bắp trổ nhiều bông
Vẫn biệt tin ai giúp trỉa trồng
Đã hẹn hai mùa cùng chiếu chõng
Nhưng rồi tám vụ vẫn phòng không
Quên nơi núi thẳm xa tằm nhộng
Bỏ chốn rừng sâu cách két nhồng
Để tủi lòng người chiều chiếc bóng
Hoàng hôn phủ tím mũi cay nồng.

Lưu Xuân Cảnh – 10.12.2016