Thứ Năm, 31 tháng 1, 2019



HEO

Chớ nghĩ là heo giống vật đần
No ngày ba bữa duỗi dài chân
Khò khè ngáy ngủ không lo nước
Ụt ịt ăn nằm có ngại phân
Cháo ế nào chê lùa sướng miệng 
Cơm thừa chẳng ớn ních phình thân
Phanh thây, thịt xẻo tiêu đời lợn
Hết kiếp còn may được cúng thần.

Lưu Xuân Cảnh _29.01.2019





@ DƯA KIỆU

Củ kiệu làm dưa tết đã thèm
Bu truyền chả lẽ chịu ngồi xem
Không nhờ thử lấy dù cho lẹm
Chẳng cậy xông vào dẫu có lem
Lặt kỹ tro dầm phơi vỏ sém 
Dồn lưng mắm đổ đậy phên kèm
Ăn cùng thịt mỡ ngon lành tém
Vẫn muốn xơi hoài bỏ lại nem.

Lưu Xuân Cảnh _27.01.2019








@ CHÚC XUÂN

Ân cần xén giậu sửa hàng hiên
Mở ngõ đầu năm đón bạn hiền
Dẫu tận phương trời bay khắp nẻo
Dù cho góc bể dạt trăm miền
Tình cao gửi đến lời Như Thị
Nghĩa cả trao về tiếng Nguyệt Hiên 
Phúc lộc an bình anh mãi hưởng
Yêu đời xướng họa vẫn hồn nhiên.

Lưu Xuân Cảnh _25.01.2019





@ CHÀO XUÂN

Chào xuân cảnh sắc nhuộm xanh ngời
Nắng trải xiên vàng lũng đọng hơi
Ngắm ruộng đồng xa tình cảm lão
Nhìn sông biển rộng nghĩa ơn trời
Thanh bình xóm bản người vui dạo
Ổn định buôn làng khách dẫm chơi
Lũ trẻ nô đùa mong hái lộc
Tầng trên bậc dưới cũng yêu đời.

Lưu Xuân Cảnh _25.01.2019





LO TẾT

Tháng chạp về gần tết phải lo
Tiền lương hụt khoản để mua giò
Dâng hương sắm đủ hai ba bó
Cúng cháo đơm đầy bảy tám tô
Áo đẹp đâu may xài loại “xổ”
Quần lành có chọn lấy đồ “lô”
Vài chai rượu đế quên kham khổ
Hết sạch dăm đồng lặng, dám hô.

Lưu Xuân Cảnh _ 23.01.2019




MONG YÊN

Mong sao sống được phút yên bình
Sợ giựt lo lừa nỗi thất kinh
Giữa phố ban ngày gian chiếm lĩnh
Trong kho buổi tối bợm theo rình
Ngôi cao lắm kẻ toan xu nịnh
Ghế thấp nhiều người tính chiến chinh
Thực phẩm ăn vào tâm bất định
Giao thông, vấn nạn quá thương tình.

Lưu Xuân Cảnh _21.01.2019




TỰ KIỂM

Tối sáng trưa chiều bốn lượt coi
Nên hai hốc mắt hõm xương lòi
Cơm ngon món lạ mà không đói
Cá ngọt đồ sang chẳng có đòi
Nhắc máy “a lô” bao cuộc gọi
Vào “làng”* “chát chít” lắm công toi
Đầy trang kín quyển thơ đem gói...
Chất đống to đùng để mọt xoi.

Lưu Xuân Cảnh_19.01.2019 
---
* Làng phây (facebook).




BẠN CŨ (bđ)

Thùng thùng trống giục vở ôm theo
Trúng đoạn trời giông chạy lộn phèo
Chung ghế mở tròng cười ngặt nghẽo
Cụng vai lườm mắt nháy vòng vèo
Bung ngòi đổ mực lem bài, méo...
Đụng sách run tay nguệch chữ, khoèo...
Dùng phấn nét nghiêng dòng lẻo khoẻo
Khung trời thuở nhớ mãi bền neo.
<>
Neo bền mãi nhớ thuở trời khung
Khoẻo lẻo dòng nghiêng nét phấn dùng
Khoèo chữ nguệch tay run sách đụng
Méo bài lem mực đổ ngòi bung
Vèo vòng nháy mắt lườm vai cụng
Nghẽo ngặt cười tròng mở ghế chung
Phèo lộn chạy giông trời đoạn trúng
Theo ôm vở giục trống thùng thùng.

Lưu Xuân Cảnh _ 15.01.2019




RỤNG 

Nhặt cánh hoa rơi cảm xúc trào
Hoen màu, úa sắc lỡ làng trao
Đài xinh mấy chốc thương nhiêu dạo
Đóa thắm bao lâu mến cỡ nào
Rửa nhụy không còn ong tới đảo
Tàn hương chẳng có bướm bay vào
Lay cành rớt rụng vùi hư ảo 
Ướt đẫm sương chiều... dạ xuyến xao!

Lưu Xuân Cảnh _ 12.01.2019





@ SỐ KHỔ

Hỏi số từ đâu đã nhập vào?
Đeo hoài chẳng chịu rớt giùm tao!
Ngày thơ thật khổ thèm cơm cháo
Buổi dại luôn nghèo nghĩ bánh bao 
Trẻ phải cong mình lo kiếm gạo
Già kham trõm mắt rảo thu hào
Ăn mày trọn kiếp đầu không mão
Đợi chết lên trời sẽ ở cao?

Lưu Xuân Cảnh _ 10.01.2019





@ PHỈ BÁNG SINH THÀNH

Ẩn chứa trong lòng một nỗi lo!
Làm sao dỗ được giấc ra trò
Hồn đơn giữa cảnh thời sâu bọ
Ngõ lạnh trên đời buổi trấu tro
Lỡ bước khi chờ ơn, bị bỏ
Đau đầu lúc chực nghĩa, ngồi co
Nhìn theo núi, biển mà so đọ
Phỉ báng sinh thành, phạm lỗi to.

Lưu Xuân Cảnh _ 07.01.2019





@  RỜI XA

Xám xịt trời đông buổi tiễn Hoà
Ven đồi cạnh xóm cảm ngàn xa...
Người lê bước nặng rời châu rã
Gót dẫm chân trần nhỏ lệ sa
Dẫu nhói đau này thương để dạ
Nhưng buồn tủi nữa chạm vào ta
Bày chi nghịch cảnh lìa đôi ngã
Khuất dạng từ đây. Hỏi đã già!?

Lưu Xuân Cảnh _ 03.01.2019





Trường thiên Thập nhị cú-Thủ nhất thanh
*
# NĂM MỚI MONG

Mong ước mai kia đất nước giàu
Mong người tốt bụng hết thương đau
Mong thầy dạy dỗ nên con cháu
Mong thánh cưu mang ngẩng mặt đầu 
Mong những ươn hèn đừng chối giấu
Mong bao mạnh mẽ được trưng cầu
Mong rừng rậm mãi còn hùm, gấu
Mong ruộng xanh hoài có lợn, trâu 
Mong kẻ ngôi cao nghe oán thấu 
Mong ngài chức bự hiểu hờn tâu
Mong già đủ chỗ thân nương náu
Mong trẻ vươn tầm sánh ngũ châu.

Lưu Xuân Cảnh _ 02.01.2019



Thứ Hai, 31 tháng 12, 2018



@ LẠC MẤT NGƯỜI XƯA

Cảnh cũ còn đây lạc mất người
Quay về để gặp vẫn mù khơi
Hàng hiên đổ vẹo bìm cao với
Cổng ngõ nằm nghiêng giậu thấp rời
Lắm lượt đi tìm chân đã mỏi
Bao lần rảo kiếm lệ đà vơi
Tình sao bỏ hứa mà quên đợi
Mãi gánh thăng trầm, chịu tả tơi…! 

Lưu Xuân Cảnh _ 31.12.2018





@ CHIỀU ĐÔNG

Khói dãi triền xa nổi cuộn vòng
Che mờ cả núi gợn sầu đông
Trời mây xám phủ vây mù lộng
Ngọn cỏ vàng phơi ngã kín đồng
Lặng lẽ sân vườn non rủ bóng
Đìu hiu bãi sậy nước xuôi dòng
Cành khô gãy rớt hồn xao động
Sắp tuổi phai tàn mãi đợi trông…

Lưu Xuân Cảnh _ 28.12.2018





CHÁU LẤY CHỒNG

Trưởng nữ nhà Ân đã lấy chồng
Ông bà bố mẹ thỏa hoài mong
Xe tơ kết tóc tình thơ mộng
Nối chỉ* trao duyên nghĩa mặn nồng
Hạnh phúc vuông tròn bền chớ lỏng
Gia đình trọn vẹn vững đừng long
Noi gương tiên tổ điều khinh - trọng+
Giữ hiếu gìn luân đẹp tộc dòng.

Lưu Xuân Cảnh _ 24.12.2018
---
*chỉ thắm, danh từ
chỉ thắm xe với tơ vàng, ta xe chỉ lại đắp đàng đi chung (ca dao)
+ khinh trọng, động từ
nhẹ và nặng
Hết điều khinh trọng, hết lời thị phi. (Truyện Kiều)
(Ý: Cẩn trọng trong xử sự)






BẢY NĂM HƯU
(Toán thi – Tập danh)

MỘT chút suy tư tức NGỰC rồi
HAI phen đứng dậy CẲNG ưng ngồi
BA lần lỡ giấc THÂN tê mỏi
BỐN bận ho cơn PHỔI xẹp lồi
NĂM lượt nghiêng MÌNH XƯƠNG lỏng nối
SÁU dòng dụi MẮT LỆ rơi trôi
BẢY đông nghỉ việc TIM già cỗi
TÁM tiết lo hoài NÃO chửa thôi!

Lưu Xuân Cảnh _ 19.12.2018





Kính họa: 
KHÉO ỠM Ờ...!
*
DÌ KHỎI SỢ

Cô em chửa chịu gật đầu ờ
Muốn thật nhưng mà giả tảng, mơ!
Đã nếm rồi quen mèo thấy mỡ
Từng lòn sẽ lọt lưới đan xơ 
Hai Kiều dính dáng tình vương nhợ
Một Tế cung cầu kén quấn tơ 
Nệm ấm chăn êm dì khỏi sợ
Ưng lòng giống chị đẹp như thơ.

Lưu Xuân Cảnh _ 16.12.2018
=============================
GIAI THOẠI VĂN CHƯƠNG

KHÉO ỠM Ờ...!
Nữ sĩ Cao Ngọc Anh là ái nữ của Đông các Đại học sĩ Cao Xuân Dục, Chánh chủ khảo khoa thi Đình năm 1907 (thời vua Thành Thái, triều Nguyễn), gia đình bà thuộc hàng đại danh nho. Chị gái của nữ sĩ là phu nhân của Hoàng giáp Đặng Văn Thuy ( quê Nho Lâm - Nghệ An) nên thường gọi là Hòang nho Lâm, từng giữ chức Tế tửu Quốc tử giám (Huế).
Sau khi chồng bà Cao Ngọc Anh chết lúc đó bà chưa đến 30 tuổi, nhiều danh sĩ lúc bấy giờ muốn ngấp nghé nhưng đều bị bà cự tuyệt. Thấy ông Hoàng thường nhắc đến em gái mình, bà Hoàng nguýt ông rồi nói: "Nếu ông bằng lòng, tôi sẽ nói với dì nó cho ông", ông Hoàng trả lời ỡm ờ: "cái đó tùy bà".
Trong xã hội ngày xưa, việc hai chị em lấy chung chồng không phải là hiếm, nên bà Hoàng đem kể lại với em gái câu chuyện trên, bà Cao Ngọc Anh mỉm cười, xin về suy nghĩ và sau đó gửi cho ông anh rể bài thơ Đường luật như sau:

Anh Tế nhà ta khéo ỡm ờ
Phong tình quen thói lại lơ mơ
Rượu ngon uống hết không chừa cặn
Mít ngọt quen mùi đánh cả xơ
Duyên chị trước đà xe chỉ thắm
Tình em nay muốn chắp dây tơ
Cho hay quân tử là thê thế
Chị cũng ưa mà em cũng ưa.

"Rõ là văn chương của bà cùng một khẩu khí với bà huyện Thanh Quan, nhưng của bà thi sĩ họ Cao lại đầy đủ, văn từ hàm súc, ý tứ bóng bẩy và nhẹ nhàng hơn, đọc lên ai nghe cũng thích".





ÁO CƠM

XUÔI
Đo đếm hết còn chuyện áo cơm
Rõ cay rành đắng khổ quay chờm
Lo thân ốm yếu cam đầu dởm
Đọ óc sang hèn giũ tiếng thơm
Kho bạc núi vàng rồi rỗng sớm
Hố hang tim não bị gầy xờm 
Mò cua bắt ốc nào đâu bợm
No dạ giữ lề tránh rác rơm.

NGƯỢC
Rơm rác tránh lề giữ dạ no
Bợm đâu nào ốc bắt cua mò
Xờm gầy bị não tim hang hố
Sớm rỗng rồi vàng núi bạc kho
Thơm tiếng giũ hèn sang óc đọ
Dởm đầu cam yếu ốm thân lo
Chờm quay khổ đắng rành cay rõ
Cơm áo chuyện còn hết đếm đo.

Lưu Xuân Cảnh _ 13.12.2018






MẤT NIỀM TIN

Trong lòng nặng trĩu mất niềm tin
Thực phẩm thường ăn có bả, mìn
Tận số ngày nay người chẳng nghĩ
Tàn thây đoạn nữa kẻ đâu nhìn 
Vì ham đống của tìm phương chối
Bởi muốn kho tiền kiếm cách vin
Chỉ để làm giàu coi rẻ mạng
Mai sau diệt chủng sống riêng mình!?

Lưu Xuân Cảnh _ 10.12.2018
---
https://news.zing.vn/on-nhon-voi-suong-sam-giam-duoi-chan-phoi-ngoai-duong-post382426.html





TIẾNG MƯA
(Hồi vận – Thượng vỹ)

Lụp bụp mưa rơi nhỏ tiếng đều
Bên đèn phím chuột gõ và khêu
Tường loang nỗi tiếc hò hay điệu
Nước xối niềm mong bỏ bậy điều
Thấm lạnh hơi đồng xô lệch chiếu
Lùa nhanh gió bắc đổ nghiêng chiều 
Ngàn năm đất phải gò lưng chịu
Hứng nặng về mình cố chẳng kêu. 
***
Lụp bụp mưa rơi đều tiếng nhỏ
Bên đèn phím chuột khêu và gõ
Tường loang nỗi tiếc điệu hay hò
Nước xối niềm mong điều bậy bỏ
Thấm lạnh hơi đồng chiếu lệch xô
Lùa nhanh gió bắc chiều nghiêng đổ
Ngàn năm đất phải chịu lưng gò
Hứng nặng về mình kêu chẳng cố.

Lưu Xuân Cảnh _ 07.12.2018





NHƯ NGÀY NHỎ 

Làm người lúc mới được sinh ra
Đã chuốc đau thương bật khóc òa
Phải móm cho ăn nhiều vất vả
Còn ru mới ngủ thật rầy rà
Thời xuân mấy chốc mau buồn bã
Thuở trẻ bao giây lẹ yếu già
Lại cậy nhờ con thêm tất tả
Như ngày nhỏ dại khổ thân ta.

Lưu Xuân Cảnh _ 05.12.2018






QUAN

Vui buồn cũng chỉ một từ QUAN
Có chức thì mừng. Tới số. Than!
Giấu mặt bao trùm toàn gỗ ván
Vùi mình lấp phủ cả không gian
Im lìm hết nạt nhăn mày, trán
Nín lặng thôi gầm rít miệng, gan
Ngắn ngủi đời người sao “lựu đạn”*?
Mồ sâu tiếng xấu mãi không tàn.

Lưu Xuân Cảnh _ 02.12.2018
---
*Lựu đạn trong văn hóa:
Một số người du thủ, du thực quậy phá... thường đặt kèm tên của mình trước tên lựu đạn, như A. Lựu đạn, H.Lựu đạn 
Ở Nam Bộ Việt Nam, từ than "lựu đạn quá".. dùng để chỉ sự lì lợm, liều lĩnh. 
Ngoài ra, từ lóng "quăng lựu đạn" còn để chỉ về những người đang cố gắng phô trương về những gì không có thật, những kẻ "ba hoa chích chòe", hoặc những kẻ đang thể hiện quá mức khả năng thực tế của chính mình. Giới trẻ ngày nay còn hay nói câu "năng lực thì có hạn mà lựu đạn thì có thừa".




Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2018



CHIA BÃO 

Ôi trời chẳng lấy có cho ai! 
Bão lụt thay nơi đổi chỗ hoài 
Bữa trước trung phần từng lũ dại 
Ngày nay nam bộ mới mưa dài 
Thôi thì chịu đựng nhiều oan trái 
Đã vậy cam đành lắm lệch sai 
Khó chống thiên triều quyền cực đại 
“Hô phong hoán vũ” quá cao tài! 

Lưu Xuân Cảnh _ 30.11.2018





HOA BỤI BỜ 

Bụi rậm bìa đường lẫn khóm hoa 
Lùm che cỏ khuất bướm bay rà 
Đâu tên đất tốt màu tươi lạ 
Chẳng tuổi mưa lành hương đượm xa 
Bởi dại dù thơm người bỏ quá 
Vì hèn dẫu ngát nẫu cho qua 
Nhìn lên lọ ngọc cao sang cả 
Ngó xuống rong rêu chịu giẫm chà. 

Lưu Xuân Cảnh _ 28.11.2018





NHẮC NHỞ 

Chui vào “nói bậy”* khách tên “Thông”!? 
Chẳng thể làm thinh, mắng mất lòng 
Giỏi cỡ nào đâu mà cả giọng? 
Tài cao đến mấy lại đui tròng! 
Chưa rành chớ xía nên im họng 
Chửa rõ đừng chen nhớ tránh còng 
Nhắc vậy sau này thơ chỉ hóng 
Còn hay đáp họa thử đôi dòng. 

Lưu Xuân Cảnh _ 24.11.2018 
--- 
* Chữ của Nguyễn Thị Lý





BÃO TỚI 

Từ xa bão tới khổ đau gần 
Lở đất đè người quá bất nhân 
Lại gió to thêm vùng Bắc nản 
Còn mưa lớn nữa phía Nam tàn 
Muôn đời góp nhặt tiêu tài sản 
Vạn kiếp gom bòn mất áo quan 
Cuộc sống dân mình sao lắm nạn 
Tai ương cứ chực bủa cơ hàn. 

Lưu Xuân Cảnh _ 23.11.2018





VỌNG NÚI 

Vọng núi huy hoàng thuở phủ xanh 
Gió giông trốc gốc xác xơ cành 
Đày đi cổ xích thân đơn lạnh 
Bắt nhốt chân xiềng mạng mỏng manh 
Bố hận sầu van ngài Đại Thánh 
Con hờn tủi biệt tiếng chim oanh 
Chờ sau cháu chắt nên hùng mạnh 
Dựng lại sơn lâm chẳng chịu đành… 

Lưu Xuân Cảnh _ 21.11.2018