Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2019



NẮNG 

Lo nắng cực vì ruộng héo khô 
Khổ thân cày cấy lúa lưng bồ 
Ô này đất nứt hang thành ổ 
Lỗ đấy bùn phơi hốc hóa mồ 
Hồ cạn đáy nông chờ nước nhỏ 
Hố đầy dòng hẹp ớn mưa to 
Thồ anh tránh hạn nào đâu chỗ? 
Hô chị nợ đời nhớ nộp tô! 
Tô nộp nhớ đời nợ chị hô! 
Chỗ đâu nào hạn tránh anh thồ? 
To mưa ớn hẹp dòng đầy hố 
Nhỏ nước chờ nông đáy cạn hồ 
Mồ hóa hốc phơi bùn đấy lỗ 
Ổ thành hang nứt đất này ô 
Bồ lưng lúa cấy cày thân khổ 
Khô héo ruộng vì cực nắng lo. 

Lưu Xuân Cảnh _ 29.6.2019







GÌ ĐÂY? 

Là gì lại gọi cái cùng con... 
Mắt mũi thì không có miệng tròn 
Nổi máu anh hùng mau lớn gọn 
Ra tay hảo hán lẹ to giòn 
Vùi thây chiến đấu lèn khe chọn 
Ngập mặt giao tranh cắm lỗ mòn 
Chẳng kể hơn thua đều ngoẹo ngọn 
Teo đầu, lép bụng tựa trùn non. 

Lưu Xuân Cảnh _ 27.6.2019





TRÁI BẮP (Mạ đề) 

Cởi áo lòi thân hột kết bè 
Lông dài mọc ngược cắm từ khe 
Hàng chen khép lại không còn kẻ 
Lõi lấn bung ra chẳng có dè 
Bắp chín căng tròn nhìn muốn bẻ 
Ngô già óng mượt thấy là mê 
Rang giòn giã bột xơi cho khỏe 
Trỉa giống, ba trăng vặt trái về. 

Lưu Xuân Cảnh _ 20.6.2019





@ TRĂNG GIÀ 

Trăng sầu giấu thẹn lẫn vào mây 
Đến giữa trời khuya hiện ảnh gầy 
Bốn cõi hồng phai vừa bỏ đậy 
Trăm miền bạc kém đã dừng vây 
Cành đa để lộ cho nhìn thấy 
Gã Cuội ngồi ôm chẳng có rầy 
Mấy tuổi mà sao gù dữ vậy? 
Khòm lưng, cố ngửa mặt phơi bày!? 

Lưu Xuân Cảnh _ 07.6.2019



Thứ Sáu, 31 tháng 5, 2019



@ THAY NGHỀ 

Thôi nghề vẽ phấn lại cầm bay 
Sắp gạch xăm hồ kể cũng hay 
Thọc gõ cho tràn khe kín đủ 
Bù tô để lấp lỗ no đầy 
Tường lên gióng dọi so bằng thẳng 
Cột đứng căng tầm thử ngã ngay
Trát vữa công trình đem sử dụng 
Nên rào, được cổng có bàn tay. 

Lưu Xuân Cảnh _ 27.5.2019





@ QUÊN 

Giậu kín nhà im ở cõi nào? 
Hoa vườn héo gục chửa về sao? 
Tìm ai khó gặp mười hôm rảo 
Trách ả gay gần chục bữa hao 
Bởi nhớ... nên ngày đêm mãi dạo 
Vì mong... lại tối buổi hay gào 
Chờ trông ruột nẫu lòng điên đảo 
Chắc bạn quên lời đã đổi trao!? 

Lưu Xuân Cảnh _ 20.5.2019





@ HẠ BUỒN 

Ve sầu khản giọng cất lời than 
Chạnh hiểu rằng đây khúc rã đàn 
Chỉ trỗi âm rè tâm bấn loạn 
Còn rên tiếng đục cảnh điêu tàn 
Hồ sen đã úa màu khô hạn 
Lửa khói đang nhàu nỗi hợp tan 
Đỏ mắt trông hè, thu dõi bạn 
Mong gì hạ nữa để buồn chan! 

Lưu Xuân Cảnh _ 13.5.2019





LIỀU CHI? 

Liều chi núi dựng lại ưa trèo 
Cái tội ham mồi khổ ráng đeo 
Rủ cẳng, gân đờ chim hết réo 
Run chân, gậy xụi bướm rơi lèo 
Vì vui bỏ nghĩa tham chèo bẻo 
Bởi khoái quên ơn dối thị Tèo 
Thức tỉnh may ra còn đỡ méo... 
Không thì bị phạt úp nồi treo. 

Lưu Xuân Cảnh _ 07.5.2019





CỐI 

Cối giã nhiều phen lỗ rộng đều 
Sâu lòng, miệng lớn nện thì kêu 
Mòn trôn vẫn trụ khi chày tống 
Nứt đáy đành cam lúc gậy khều 
Nghỉ mệt nằm im bên xó cửa 
Làm hăng đứng lắc giữa gian lều 
Bao đời hứng chịu còn phơi ngửa 
Mặc xác! Thân Cầy* có ngại bêu!? 

Lưu Xuân Cảnh _ 05.5.2019 
--- 
* Loại gỗ dai thịt, nặng dùng làm cối bền, tốt.



Thứ Hai, 29 tháng 4, 2019



@$ BÀ/BA/QUA/CÀ/RÀ 
(Dĩ đề vi vận, Nđt, Bvđâ) 

Thầm thương đã kết được hai BÀ 
Bữa hỏi chơi người đẹp thứ BA 
Cũng đến trong rừng nên gặp ả 
Chung cày dưới ruộng vẫn dòm QUA 
Mèo kêu ré sợ rồi lăn xả... 
Chuột túc quàng ôm bỗng để CÀ... 
Lúc lỉu “đào tiên” tròn cỡ tạ 
Hồn bay phách lạc bõ công RÀ. 

Lưu Xuân Cảnh _ 29.4.2019





@ HƯƠNG QUÊ 

Giàn su bám ngọn thẳng lên hàng 
Tốt mượt xanh rì rãnh củ lang 
Cải bẹ tròn xoe vừa đẫy dáng 
Ngò gai nhọn hoắc đã to dàng 
Vương hoài đặc điểm hè rau đắng 
Đọng mãi hương rừng rổ lá giang
Phía bãi sau vườn non đủ hạng 
Màu tươi nhánh bậm thoảng mơ màng. 

Lưu Xuân Cảnh _ 20.4.2019






TRÁCH NHỚ 

Xuôi 
Sao nhớ “nẫu” tâm cứ trách mình 
Bảo rằng thương miệng mỉm, người xinh 
Trao ai hẹn ước lo lừa phỉnh 
Xạo kẻ thề nguyền sợ dễ khinh 
Giao giữ phách hồn cho đoạt định 
Báo ghi lòng dạ nợ thưa trình 
Bao trùm được sống vui điềm tỉnh 
Nào rõ trắng đen để luận bình!? 

Ngược 
Bình luận để đen trắng rõ nào 
Tỉnh điềm vui sống được trùm bao 
Trình thưa nợ dạ lòng ghi báo 
Định đoạt cho hồn phách giữ giao 
Khinh dễ sợ nguyền thề kẻ xạo 
Phỉnh lừa lo ước hẹn ai trao 
Xinh người, mỉm miệng thương rằng bảo 
Mình trách cứ tâm “nẫu” nhớ sao!? 

Lưu Xuân Cảnh _ 16.4.2019





CÕI MỘNG, NHỊP ĐÊM 

Tích tắc đồng hồ nhịp độc âm 
Như nghe hổn hển nỗi thì thầm! 
Còn chưa hiểu thấu xa muôn dặm 
Đã lặn xôn xao cuối vạn hầm 
Bốn bức rèm treo hàng ngọc khảm 
Bàn tay đất lụi chiếu manh cầm 
Hồng trần thuận nghịch nhiều thê thảm 
Cõi mộng tan rồi thổn thức tâm. 

Lưu Xuân Cảnh _ 13.4.2019





THỢ NỀ, HỒ 

Cầm bay xúc vữa thợ nề, hồ 
Đặt gạch xây tường bám bụi khô 
Nắng đốt đầu phơi nhiều cái khổ 
Mưa vùi tóc gội lắm điều phô 
Cao tầng đánh bạo trèo thi thố 
Thấp mái đành liều cúi trát tô 
Kiếm sống theo nghề ơn cụ Tổ 
Gian lao vất vả ghé vai thồ. 

Lưu Xuân Cảnh _ 09.4.2019





CHỜ MƯA 

Đã mấy tuần liền chẳng có mưa 
Cây khô đợi nước nắng dư thừa 
Non tơ yếu đuối buông cành dựa 
Mới nụ xanh tươi héo lá chừa 
Cứng nhọn gai xương là giống dứa 
Mềm dài dây ngọn đó loài dưa 
Cùng chung số phận thân phơi lửa 
Chịu được qua kỳ sắp chết chưa !? 

Lưu Xuân Cảnh _ 04.4.2019



Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2019



CHÀY 

Tròn dài một khúc cổ cầm ngay 
Trọc lóc đầu trơn tiếng gọi chày 
Nện lúa nên cơm là tróc vảy 
Đâm vừng vỡ bột sẽ phồng tay 
Thân từ núi hiểm ai tìm thấy? 
Gốc tận non cùng kẻ kiếm hay 
Để giã ra tuồng cần phải dạy 
Không thì trật trưỡng vọc thày lay. 

Lưu Xuân Cảnh _ 24.3.2019





@ ĐẤT XẤU 

Gay tìm mảnh đất chỗ trồng rau 
Gặp nổng gò khô hết mỡ màu 
Đã kiệt mà thân còi rể xấu 
Đang cằn để nụ héo cành đau 
Oằn vai cuốc trỉa trông mầm đậu 
Cắm cổ vun trồng bị noãn sâu 
Rõ hại ! Bàn tay phồng chảy máu 
Mồ hôi nhỏ giọt nóng lưng đầu. 

Lưu Xuân Cảnh _ 19.3.2019





@ GỬI LẠI CON 

Kết những trang đời gửi lại con 
Ngày xưa cực xác tuổi xuân mòn 
Dù ghê... cũng phải gò lưng chịu 
Dẫu sợ... đành im cắm cổ lòn 
Đổi lấy bình yên chờ mạnh mẽ 
Giành trao sức khỏe hẹn vuông tròn 
Trăm ngàn tủi nhục oằn vai gánh 
Để được an lành đỡ héo hon. 

Lưu Xuân Cảnh _ 13.3.2019





@ HỀ 

Vai hề diễn để mọi người coi 
Sản khoái cười vui nghĩ độc nòi... 
Vẽ mặt vênh mồm chê khuyển thói 
Chìa râu méo miệng xỏ ưng lòi 
Ai bày lạ kiểu bêu lời nói 
Kẻ tạo hay tuồng uốn lưỡi moi 
Dẫu tưởng đùa trêu mà dạ nhói 
Đêm nằm tức bực chỉ còn toi ! 

Lưu Xuân Cảnh _ 02.3.2019



Thứ Năm, 28 tháng 2, 2019



@ THEO THƠ 

Đầu xuân viết được chẳng chi nhiều
Rột tết gom vào vẫn đủ tiêu
Dẫu chửa hay bài đâu ngại biếu
Dù chưa tốt chữ chẳng khoe liều
Vì mê vận, đối luôn tìm hiểu
Bởi chuộng thanh, bình mãi kết yêu
Mệt óc lo tròn khuôn vững kiểu
Gò vô thể luật, ráng nuông chiều. 

Lưu Xuân Cảnh _ 26.02.2019





HỒI XƯA

Tết đến rồi đi chuyện cũng thường
Nhưng còn bỏ lại rỗng ghè tương
Ba ngày chấm quệt cùng vui hưởng
Tám tiết chan dầm gộp nhớ thương
Gắp mắm con nghèo rau phải lượng
Giành cơm đứa cực củ đành nhường
Xưa kia vậy đó nay nào tưởng !?
Sống được qua hồi... đẫm gió sương.

Lưu Xuân Cảnh _ 23.02.2019





Thơ vui
*
VÌ DÂN

Dùi cui ngắn ngủn chỉ đâm gần 
Giáp lá cà hùng tướng lọt chân
Đạn rú, bom đùng đè bẹp rận
Hầm chun, súng nổ nện rêm trần
Ì xèo thụt pháo vài ba bận
Rục rịch ghìm chông bảy tám lần
Khéo đấu đôi bên hè thắng trận
Mười ngày chín tháng sản công dân.

Lưu Xuân Cảnh _ 20.02.2019





KHỔ

Cảnh khổ là do vướng nợ nghèo
Trong nhà hủ gạo bé tèo teo
Cầm tay vợ ước đừng xui xẻo
Vuốt tóc con khuyên chớ uột èo
Chịu đói chờ cơm nồi cháo hẻo
Cam đành đợi mắm tộ cà meo
Qua ngày, đoạn tháng mơ thơm dẻo
Bạc tóc, phờ râu cặn nước lèo.

Lưu Xuân Cảnh _ 18.02.2019





DỊCH HÁT

Dịch hát lây lan khắp mọi miền
Quê nhà yên ả bỗng thành điên!
Gào to chát giọng đêm ma biến
Rống bự chua lời tối quỷ rên
Ý thức còn đâu già đối diện
Văn minh mất biệt lão than phiền
Mong sao tiếng nhỏ mà thân thiện
Hét rú làm chi cực xóm giềng.

Lưu Xuân Cảnh _ 15.02.2019






CHUNG TẾT BỐN MƯƠI 

Xuân này sáu tám tuổi rồi a!
Tết bốn mươi chung sống một nhà
Gộp khổ đeo mình hơn chục giạ
Bòn nghèo bám vợ cỡ mười ca
Mừng con đảm việc hai và cả
Quý cháu chăm bài nhất với ba
Kỷ Hợi mong tìm năm bảy ngã...
Không giàu chín đụn cũng thay da.

Lưu Xuân Cảnh _ 13.02.2019





Trường thiên Thập nhị cú-Tập danh-Nhất vận
*
# MƯỜI HAI CON GIÁP

TÝ chực dài răng khoét thủng tường
SỬU thì mắc ách gục ngoài nương
DẦN giơ vuốt nhọn giằng quân tướng
MẸO uốn lưng còng nịnh đế vương
THÌN cuộn mình yên thân dưới trướng
TỴ nhe răng thỏa chí trên giường
NGỌ tung vó đất bay ngàn trượng
MÙI vểnh râu rừng diệt bốn phương
THÂN chỉ làm theo mà chả lượng
DẬU lo bới móc để tìm đường
TUẤT lòn kiếm ngõ nhằm sung sướng
HỢI chén no nê, rặt một phường...

Lưu Xuân Cảnh _ 10.02.2019





TẾT BUỒN

Cha mẹ còn đâu tết thật buồn!
Nhang trầm quyện khói lệ sầu tuôn
Ba mươi kiệu rước chiều trôi cuộn
Mùng bốn xa đưa nắng xoáy luồn
Trước ảnh lời răn còn cảm luống
Bên hình tiếng dạy vẫn vang luôn
Mồ côi bạc tóc lòng đau muộn
Mộ phủ rêu già ruột khó suôn.

Lưu Xuân Cảnh _ 08.02.2019





ĐÓN NĂM KỶ HỢI

Lung linh óng ánh nụ xanh đài
Rực rỡ sân nhà đã mãn khai
Sắc thắm màu tươi phô vóc đại
Hương đằm lộc biếc diễu nhành mai
Làm duyên với gió hoa vờn mãi
E ấp cùng xuân búp mỉm hoài
Vạn bụi muôn cành khoe noãn, trái
Chào năm Kỷ Hợi ước vui dài.

Lưu Xuân Cảnh _ 06.02.2019





TẾT ĐẾN RỒI

Xuôi
Rồi đến tết thêm tuổi lớn già
Nổi chìm thời đẹp trẻ đi qua 
Môi thèm vị ngọt còn chờ má
Phổi quyện hương nồng vẫn đợi cha
Hồi tưởng đón trông năm mới lạ
Nối dài mơ mộng tháng vời xa
Trôi xuôi tiếc thật xuân nền nã
Thôi vậy để vàng mãi rực hoa.

Ngược
Hoa rực mãi vàng để vậy thôi!
Nã nền xuân thật tiếc xuôi trôi
Xa vời tháng mộng mơ dài nối
Lạ mới năm trông đón tưởng hồi
Cha đợi vẫn nồng hương quyện phổi
Má chờ còn ngọt vị thèm môi
Qua đi trẻ đẹp thời chìm nổi
Già lớn tuổi thêm tết đến rồi.

Lưu Xuân Cảnh _ 04.02.2019





@ CHỢ QUÊ 30 TẾT

Chợ tết quê mình thuở đã lâu
Giờ không gặp nữa nhớ trong đầu
Quà ngon hớn hở từng mong đợi
Áo đẹp hồn nhiên mãi thỉnh cầu
Cứ nghĩ khi nào xưa trở lại?
Hay tìm buổi ấy cũ còn đâu!
Hừng đông hội đủ phiên ngày cuối
Bán khổ, chờ may loại dãi dầu.

Lưu Xuân Cảnh _ 01.02.2019



Thứ Năm, 31 tháng 1, 2019



HEO

Chớ nghĩ là heo giống vật đần
No ngày ba bữa duỗi dài chân
Khò khè ngáy ngủ không lo nước
Ụt ịt ăn nằm có ngại phân
Cháo ế nào chê lùa sướng miệng 
Cơm thừa chẳng ớn ních phình thân
Phanh thây, thịt xẻo tiêu đời lợn
Hết kiếp còn may được cúng thần.

Lưu Xuân Cảnh _29.01.2019





@ DƯA KIỆU

Củ kiệu làm dưa tết đã thèm
Bu truyền chả lẽ chịu ngồi xem
Không nhờ thử lấy dù cho lẹm
Chẳng cậy xông vào dẫu có lem
Lặt kỹ tro dầm phơi vỏ sém 
Dồn lưng mắm đổ đậy phên kèm
Ăn cùng thịt mỡ ngon lành tém
Vẫn muốn xơi hoài bỏ lại nem.

Lưu Xuân Cảnh _27.01.2019