BUỒN
(Thủ vỹ ngâm)
Chỉ có sao trời thức với ta
Đêm hoang quạnh quẽ bóng trăng tà
Chờ trông chẳng được, lòng đau đớn
Mong ngóng đâu thành, dạ xót xa
Mộng ảo như in người đứng đợi
Mơ màng giống hệt kẻ đi qua
Sương sa, gió lạnh buồn tê tái
Chỉ có sao trời thức với ta.
LXC 13-4-15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét