TÂM SỰ CỦA CƠM
Trơn lu, trắng nõn dáng thon đều
Nước ngập, lửa bùng ắt phải xiêu
Hai mảnh xiêm vàng teo tuột hết
Một cùi thịt trắng nở nang “phêu”
Gan lì đốt mãi nhừ ra cháo
Cứng cổ đun lâu cũng nát phều
Bởi được nhờ em mà có sức
Trẻ già trai gái ngóng chờ yêu.
LXC 10-4-15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét