MAI TÀN
Xuân ra đi còn lại trên sân
Cội mai già nốt sần tuổi tác
Những cánh hoa rụng vàng xơ xác
Nước chẳng hồi sinh, úa tàn mau
Ta ngẩn ngơ tiếc buổi ban đầu
Những nụ xanh mong chờ hé nở
Luật đất trời, có điều trăn trở :
Hoa đã tàn, ai nhớ ngày xưa?
Người trồng hoa dầu dãi nắng mưa
Góp cho đời sắc màu rực rỡ
Mai lại về vườn, nơi muôn thuở
Đất và người, cơ cực chờ mai…!
LXC
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét