LẤY CHỒNG XA XỨ
Một ngày vui em bước lên xe hoa
Nước mắt mừng chảy dài trên hai má
Tôi người dưng, nghe sao chua chát quá
Em lấy chồng vì manh áo miếng cơm!
Vườn ruộng quê em èo uột cỏ rơm
Nắng tháng năm lúa cháy vàng, đất nứt
Mưa tháng mười đồng ngập sâu trắng nước
Em lớn lên cùng cây cỏ ruộng vườn
Rất hồn nhiên chẳng gợn tí ưu phiền
Những sớm chiều đi về trên đường đất
Em e ấp như đóa hồng vừa chớm
Xao xuyến bao chàng trai trẻ quanh làng
Rồi một ngày kia tết đến xuân sang
Có vài người bà con xa bên ngoại
Qua trò chuyện họ thầm thì mối lái
Em lấy chồng, cha mẹ sẽ “sướng hơn”!
Quê chồng em mãi tận xứ trời Âu
Xa ngút ngàn chẳng biết đâu bờ bến
Tất cả người thân chưa lần biết đến
Nơi em làm dâu và họ hàng chồng
Văn hóa khác nhau, ngôn ngữ bất đồng
Giao tiếp lần đầu vô cùng bỡ ngỡ
Cha mẹ em vài ba lần đón rể
Rồi em đi lâu lắm chẳng thấy về
Nhiều năm sau tôi trở lại vùng quê
Vài nhà gạch thay căn chòi mới mọc
Cha mẹ em giờ sức mòn, bạc tóc
Canh cánh trong lòng con gái xa quê!
Những sớm chiều trên đường đất đi về
Nỗi nhớ con chạy dài theo bóng nắng
Bao ký ức ùa về từ sâu lắng
Vang vọng đâu đây lời một câu ca
Mẹ ơi sao gả con xa
Mênh mông trời biển biết nhà mẹ đâu!
LXC
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét