ĐÔNG ĐẾN
Giá lạnh không mong vẫn cứ về
Ơi người hành khất! Dạ tái tê!
Nương thân xó chợ không chăn, chiếu
Biết sống làm sao tuổi đã chiều
Mấy nỗi cơ hàn ai biết cho
Đêm dài hoang vắng, lắm phiền lo!
Đưa tay quờ quạng xa tình ấm
Mơ chốn yên thân có được nào
Chua chát làm thân một kiếp người
Vương vào tủi hổ phải buông trôi
Ngửa tay tai điếc lòng trắc ẩn
Ai hiểu niềm đau kẻ ăn mày?
Những trẻ đơn côi bị đoạ đày
Tình yêu hơi ấm vuột vòng tay
“No cơm ấm áo” xa vời vợi
Chỉ biết chờ may gởi sống còn
Những người “gác tía với lầu son”
Có biết đêm đông lắm chuyện buồn
Ngoài bức tường cao bao số phận
Đói cơm, thiếu áo, lệ sầu tuôn!
LXC
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét