NỢ ĐỜI
Nặng bước oằn vai giữa đất trời
Đói nghèo đeo bám chẳng lần ngơi
Thân tàn mẹ gánh đời lam lũ
Xác rũ bà gồng phận tả tơi
Tôi tớ ngàn lần còn trói buộc
Ăn mày vạn lượt có buông lơi?
Còng lưng tủi hổ không than trách
Giữ một niềm mong trọn kiếp người.
Lưu Xuân Cảnh - 20.6.15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét