VỊNH CÁI ÁO TƠI
Bát đồng âm
Phận lá người chằm chiếc áo tơi
Dầm mưa dãi nắng đến tàn đời
Không danh nhân nghĩa mau thay đổi
Chẳng giá ân tình chóng rớt rơi!
Bởi vậy thân hèn chìm chốn thối
Nên thành xác mọn nổi nơi hôi
Ra hình dùng được nhờ đan nối
Khi đã bung vành rách bỏ thôi!
Lưu Xuân Cảnh – 12.9.2015
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét