VÔ ĐỊNH
Trần thế cõi người lụi rất mau!
Tuổi xuân chưa chín đã phai đầu
Trời đông mấy nỗi thân rơm rạ
Đất hạ bao niềm xác cỏ lau
Đâu tỏ đời sau duyên nhạt thắm
Có hay kiếp trước nghiệp tươi mầu
Khi tan thành khói hồn vô định
Vũ trụ không cùng hỏi đến đâu!
Luu Xuân Cảnh - 15.6.15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét