Thứ Hai, 23 tháng 11, 2015



CHUYỆN MẬN ĐÀO 
Thể Lộc Lư 
Ngày xưa khắn khít mận bên đào 
Nhạt thắm phai nồng hết tặng trao 
Cửa đóng nên lòng luôn bực dọc 
Cài then để dạ mãi cồn cào 
Trăm năm lỗi hẹn tình tan vỡ 
Một kiếp sai thề nghĩa tổn hao 
Tác hợp chia lìa sao quá dễ 
Vì đâu Lão Nguyệt lại tầm phào? 

Vẫn nhớ câu thề đã đổi trao 
Ngày xưa khắn khít mận bên đào 
Nhiều hôm dối mẹ chờ bên cổng 
Lắm bữa lừa cha đợi cạnh rào 
Ngọt nhạt lời hay lòng rộn rã 
Nồng nàn ý đẹp dạ xôn xao 
Nào ngờ nát vỡ người trơ tráo 
Xót nỗi hờn căm luống nghẹn ngào. 

Bầm gan tím ruột tựa dao cào 
Đã vướng dây tình trí lực hao 
Hiện tại lơ ngơ bèo cạnh rác 
Ngày xưa khắn khít mận bên đào 
Không màng đoàn tụ gay dòm ngó 
Chẳng quý sum vầy khó gửi trao 
Cố giữ yêu thương bền đá ngọc 
Nhưng rồi hụt hẫng giống chiêm bao. 

Nguyện ước lâu bền đã quyết trao 
Chờ mong trọn vẹn mối duyên ngào 
Nào ngờ nghĩa rữa trong dòng chảy 
Chớ tỏ tình trôi giữa sóng cào 
Tháng cũ còn nguyên tùng cạnh trúc 
Ngày xưa khắn khít mận bên đào 
Bây giờ hối tiếc người chao đảo 
Lặng lẽ buồn len nước mắt trào. 

Vườn chiều lá rụng nắng hanh hao 
Liếp mỏng đông sang gió thổi phào 
Nhớ kẻ ngày nào mang khốn khó 
Thương người tháng nọ gánh gian lao 
Đành thôi chẳng nỡ rời xa bọc 
Phải dứt nào cam bỏ lại bào 
Giã biệt đeo theo sầu chất ngất 
Ngày xưa khắn khít mận bên đào. 
Lưu Xuân Cảnh - 21.11.2015

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét