CÒ
*
Sắc trắng thanh bần phận cút côi
Mò bùn kiếm sống chịu tanh hôi
Dù bao khó nhọc không than cảnh
Dẫu mấy gian lao có trách đời
Bãi vắng chiều đông dầm gió thổi
Mom buồn tối hạ hứng sương rơi
Người ưa cảm nỗi nghèo cơ cực
Kẻ mến thương tình kiếp nổi trôi.
**
Kẻ mến thương tình kiếp nổi trôi
Vì duyên phải nợ trách chi đời
Thân cô chịu gánh bao điều tệ
Thế yếu đành ôm những tiếng tồi
Nước đục béo cò thiên hạ vẽ
Cành mềm lộn cổ thế gian bôi
Nào đâu có phải loài gây tội
Cái xấu đeo hoài cứ bám đuôi.
***
Cái xấu đeo hoài cứ bám đuôi
Dù cho lí lẽ cũng vương rồi
Người chê dính cuốc làm trò khỉ*
Kẻ trách theo trâu để tiếng ruồi
Thẹn mặt bao đời phiền chẳng hết
Chua lòng lắm kiếp trách oan thôi
Cò nào xảo trá mà mang tội
Chỉ tại con người thích múa môi.
Lưu Xuân Cảnh – 15.12.2015
------------
* Người nói cò cuốc có ý không đáng tin.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét