LÀM NGƯỜI
Bạc trắng màu đời sợi tóc kham
Vì ăn phải chịu rụng hai hàm
Đung đưa chót lưỡi lời nhanh chậm
Động đậy bờ môi tiếng bổng trầm
Chân yếu trông chờ còn nghĩa đậm
Tay mềm ngóng cậy có tình thâm
Làm người cũng chất đầy thê thảm
Sức trẻ vơi dần với tháng năm.
Lưu Xuân Cảnh - 14-01-2016

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét