LỠ VÉN LỠ CỞI
Vượt suối qua sông phải nhớ lời...
Đừng mù chẳng quáng tưởng rằng chơi
Không tin đáy cạn coi chừng phỉnh
Chớ dựa bờ nông kẻo nhử mồi
Ngữ nổi nhạt phèo như nước ốc
Ngôn chìm bạc bẽo tựa màu vôi
Thân mình giữ lấy đừng coi rẻ
Cởi vén phân minh khỏi bị cười.
Lưu Xuân Cảnh – 09.01.2016
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét