RẮN
Dài ngoằng chẳng cánh lại không chân
Ngó thấy nào ai dám đến gần
Rúc bụi che mình rình để cắn
Chui lùm giấu xác chực chờ ăn
Vô tình đụng phải ôi ngao ngán!
Sơ ý sờ vào ối khó khăn!
Cố chạy cho xa loài độc rắn
Coi chừng mất mạng với tàn thân!
Lưu Xuân Cảnh – 16.3.2016
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét