CHỜ CON
Quê nhà mỏi mắt khóc chờ con
Dẫu biết da xương cũng chẳng còn
Tức bực dâng trào như sóng biển
Thù hằn chất chứa tựa ngàn non
Thời gian dẫu có làm mờ nhạt
Trí mẹ nào nguôi nỗi héo mòn
Tuổi trẻ vùi chôn nơi đảo Gạc*
Hằng mong Tổ quốc mãi vuông tròn.
Lưu Xuân Cảnh – 02.4.2016
---
* Gạc Ma
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét