GẶP NẠN
(Cá tháng 4 - Thơ vui)
Đêm tàn nguyệt rụng trúng thằng tôi
Chẳng kẻ nào hay đến cứu người
Cựa mãi trăng rơi mà tỉnh giấc
Tung hoài đất nứt mới hà hơi
Không đè ép được Hằng gay gắt
Chẳng nén dồn thành ả vất vơ
Sáng dậy nghe lời đồn rộn rã
Hồi hôm có đứa ngỡ tiêu đời.
Lưu Xuân Cảnh – 01.4.2016
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét