NGƯỜI VẮNG
Thương mong sao lại nỡ ơ hờ
Chẳng chịu quay về cứ giả ngơ
Vàng vọt tâm tư lòng trắc trở
Xanh xao thân xác mắt lờ đờ
Nhiều đêm thổn thức ngồi hiên đợi
Lắm tối nôn nao tựa cửa chờ
Trống trải đìu hiu hồn lớ ngớ
Hoang tàn lạnh lẽo cảnh xơ rơ.
Lưu Xuân Cảnh – 13.4.2016
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét