KHÔNG CHỒNG
Không chồng chán ngấy tủi lê thê
Tối lạnh thân cô thật não nề
Mãi oán ông Tơ, thù thậm tệ
Luôn căm lão Nguyệt, hận tràn trề
Thời xuân đã hết người khi dễ
Tuổi ngọc không còn kẻ trách chê
Nín lặng âm thầm là diệu kế
Dù đời dẫu đẹp cũng tung hê.
Lưu Xuân Cảnh – 24.5.2016
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét