NẮNG HẠN
(Thể Lộc lư)
1.
Cạn kiệt sông hồ nắng chói chang
Đồng khô cỏ cháy phủ màu vàng
Trời không xót nỗi người nghèo gánh
Đất có thương tình kẻ khổ mang?
Mấy lọ trên khe chờ cả xóm
Vài xô dưới hố đợi toàn làng
Chưa mưa nước hụt dân còn khát
Ngọc Đế uy quyền, dẹp trái ngang.
2.
Te tua héo úa lắt lay vàng
Cạn kiệt sông hồ nắng chói chang
Ếch ộp vùi thân lo ẩn nấp
Chim cò bổng cánh tránh đeo mang
Ve sầu khản giọng than ra rả
Quốc quốc rè âm khóc lỡ làng
Lả ngọn bờ tre xơ xác lá
Im lìm sẻ lạc vụt bay ngang.
3.
Lúa chết bao người phải nợ mang
Làm sao cứu vãn giúp dân làng?
Suy tàn ruộng rẫy mưa mờ nhạt
Cạn kiệt sông hồ nắng chói chang
Bới tận âm ty nguồn tắt ngấm
Đào cùng địa ngục mạch ngưng ngang
Thiên đình rộng lượng ban cho nước!
Đất rủ lòng thương chặn úa vàng.
4.
Cằn khô héo hắt bám thôn làng
Cực nhọc theo hoài nỗi tức ngang
Mạch chết đâu còn tươi máu đỏ
Nguồn tiêu chẳng được thắm da vàng
Mong chờ gạo cội mưa xa lắc
Cạn kiệt sông hồ nắng chói chang
Biết đến khi nào qua đại hạn!
Muôn loài, vạn vật hết hoang mang.
5.
Tạo hóa xem chừng quá ngược ngang
Bày ra thảm họa cháy khô vàng
Thôi đành chấp nhận nguy dồn ép
Cũng phải xuôi chiều khốn trót mang
Xót ruột, đau lòng tan nát xóm
Thương tâm, rối trí xác xơ làng
Trời cao có thấu người căm giận!?
Cạn kiệt sông hồ nắng chói chang.
Lưu Xuân Cảnh – 09.5.2016

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét