NGHĨ
Nằm đêm tay trán nghĩ bao đồng
Có phải ông trời quá bất công?
Lắm kẻ làm hoài nhà cứ trống
Nhiều người chơi mãi khách thêm đông
Xác thân cực khổ cùn hy vọng
Mặt mũi bơ phờ mỏi đợi trông
Khốn nạn! Đói no mà phấp phỏng
Thà rằng nhận lấy kiếp rêu rong.
Lưu Xuân Cảnh – 29.5.2016

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét