ĐỜI NGƯỜI
Muốn thoát sầu bi với não phiền
Chờ ngày hết kiếp chắc bình yên!
Trần gian gánh nợ luôn đeo bám
Cõi thế ôm đồm vẫn khó quên
Bể khổ trầm luân trời xếp đặt
Duyên tình cách trở đất bày quen
Đời người gió thoảng đầy đau đớn
Chịu đựng qua rồi tựa thảo miên*
Lưu Xuân Cảnh – 10.5.2016
---
*Cây bông. Thứ mọc như cỏ gọi là "thảo miên".
(Ý: Chết rồi ra cỏ rác thôi!).
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét