SANG CHIỀU
Người đi viễn xứ nhớ quê nhiều
Bởi kế sinh tồn phải dạt xiêu
Ước được quay về chăm rặng liễu
Mong sao trở lại thả dây diều
Hoài thương giọng hát thời xuân giễu
Mãi luyến câu hò thuở hạ thiêu
Tuổi trẻ ngày xưa tình tuyệt diệu
Giờ đây tóc bạc ngả sang chiều.
Lưu Xuân Cảnh – 22.5.2016
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét