TAN MỘNG
Hẹn ước chờ ươm những nụ hồng
Đò tình chở khách vội sang sông
Em đi sóng hận thừa chơ chỏng
Anh lại bờ đau thiếu ấm nồng
Mấy nẻo đoàn viên mà mãi ngóng,
Bao đường cách biệt lại hằng trông?
Mơ màng hạnh phúc đà tan mộng
Em chẳng cùng ta vẹn chữ đồng.
Lưu Xuân Cảnh – 11.5.2016
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét