ĐAM MÊ
Đam mê đến nỗi đã quên ngày
Kiếm ý tìm từ mãi cứ say
Chẳng biết nàng kia than mệt miệng
Không rành mụ nọ múa khờ tay
Nhào thơ cho lắm tan bèo bọt
Nặn họa nhiều rồi hóa khói mây
Tội nghiệp em chờ chàng lảng tránh
Đêm nằm tức tưởi gã nào hay!
Lưu Xuân Cảnh – 31.7.2016
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét