CHẲNG QUÊN
Mong còn được gặp kẻ xa lâu
Biền biệt người đi rớm lệ sầu
Xuân lại hoa mai chờ nhạt sắc
Hè sang phượng vĩ đợi phai màu
Thu buồn lạnh lẽo thân tàn tạ
Đông tủi đơn côi xác dãi dầu
Khắc một lời nguyền từ dạo ấy
Cho dù trắc trở chẳng quên đâu!
Lưu Xuân Cảnh – 10.10.2016

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét