Thứ Hai, 24 tháng 10, 2016



VẪN XUÂN 

Dẫu đã qua đi vẫn thấy giòn 
Moi vàng bới ngọc hãy còn non 
Buồng tim rộn nhịp nhìn mày liễu 
Khối óc mơ màng ngắm lúm con 
Tiếng thả như tơ đưa gió nhẹ 
Lời trao tựa lụa trải trăng tròn 
Luôn xuân trong mắt người yêu chuộng 
Chẳng phải lo gìà bởi sắt son. 

Lưu Xuân Cảnh – 21.10.2016 




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét