UỔNG ĐỜI
Trút bỏ đi đâu những nỗi buồn,
Bao giờ khỏi lũ xói mưa tuôn?
Nhà trôi uất ức dâng trào cuộn
Đất lở hờn căm trỗi xoáy cuồn
Trọn kiếp bòn gom rồi chịu sổng
Tàn đời nhặt góp lại đành buông
Nên thân có phận sinh ra uổng!
Rốt cuộc thua xa cảnh diễn tuồng.
Lưu Xuân Cảnh – 22.11.2016

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét