Ta bơi lội giữa biển đời dậy sóng
Thân thuyền nan nên mãi chịu tròng trành
Lòng ao ước được yên nơi bến bãi
Mà gió cứ xô, buồm đẩy lênh đênh
Sấm chớp giông rền nguy khốn triền miên
Trong mênh mông biết về đâu neo đậu !?
Đành phó mặc theo chiều trôi định mệnh
Hy vọng phía bờ…rồi tới rạng đông…
Những tia nắng xua giá buốt cõi lòng
Để được nhìn khoảng trời cao lồng lộng
Bến mong đợi … mà sáng đà chuyển tối.
Ta lại lao vào vắng lặng, mông lung
Lại ước ao bên bếp lửa bập bùng
Có hơi ấm của tình thân đồng loại
Trong êm nhẹ không gầm gào, rít rú
Để quên đi sợ hãi giữa cuồng phong.
Ta cứ hỏi sao mãi chịu bồng bềnh,
Được sinh ra để ôm vào nỗi cực !?
Lưu Xuân Cảnh – 09.12.2022
Hình minh họa từ Google
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét