Quê tôi nghèo, trải bao mùa mưa nắng
Gian khó bao đời hun đúc con người
Bàn tay chai sạn qua bao năm tháng
Mồ hôi rơi đổi lấy những hạt cơm
Ngày thơ bé, bên bờ ao xanh mát
Tiếng mẹ ru theo làn gió trưa hè
Con lớn lên từ câu hò điệu hát
Mang tình quê theo suốt những đường xa
Giờ đi xa, ôi nỗi nhớ da diết
Nhớ con đường, bến nước với hàng cây
Nhớ cánh đồng chiều nghiêng theo bóng nắng
Nhớ quê mình thương biết mấy, quê ơi
Mong một ngày trở về nơi chốn cũ
Được ngồi bên bờ ao ngắm quê nhà
Chiều trên đồng, chim chiền chiện chao lượn
Nghe hồn quê ngân mãi những câu ca
Quê tôi đó, bao người đi xa xứ
Vẫn một lòng thương nhớ bóng quê hương
Dẫu cuộc đời trải bao lần dâu bể
Tình quê nghèo vẫn thắm mãi không phai
Có những chiều nhìn mây trôi cuối ngõ
Lòng chợt buồn thương nhớ một dòng sông
Nhớ tiếng gọi thân thương thời thơ ấu
Nhớ quê mình, nỗi nhớ cháy trong tim
Giờ đi xa, ôi nỗi nhớ da diết
Nhớ cơm quê, nhớ vị mặn phù sa
Nhớ cánh đồng, nhớ chim trời ríu rít
Nhớ mẹ hiền, nhớ mái ấm quê ta
Mong một ngày trở về nơi chốn cũ
Được ngồi bên bờ ao ngắm chiều tà
Chim chiền chiện trên đồng bay lấp lánh
Tình yêu quê mãi mãi chẳng phôi pha
Quê hương ơi, dù đi đâu xa mãi
Vẫn trong lòng một tình quê mặn nồng
Mai trở về bên bờ ao năm cũ
Nghe quê mình thương nhớ đến nao lòng.
Lưu Xuân Cảnh _ 03.9.2026
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét