Thứ Năm, 23 tháng 3, 2017



CÁI ĐẦU 

Trên cao mọc tóc cái đầu tròn 
Tốt xấu quy vào cả dở ngon
Lưỡng mắt nhìn đời ưa nhướng trợn
Đơn mồm diễn ý thích chen bon 
Đôi tai lắng tiếng rồi bình chọn
Cặp mũi rà hơi mới cúi lòn
Học hỏi nên người hay đổ đốn
Là nhờ dạy dỗ thuở còn non.

Lưu Xuân Cảnh – 18.3.2017





CẦN NGHIÊM TRỊ

Quỷ sứ thay hình lại lả lơi
Ấu dâm đáng chết phải câm lời
Đau lòng phụ mẫu thương con trẻ
Xót dạ song thân tiếc mảnh đời
Pháp luật chưa nghiêm còn xỏ mũi
Công tâm đã khác cứ xu thời
Bao che cái bậy quan quyền hỏng
Để lũ ngông cuồng dựa dẫm chơi.

Lưu Xuân Cảnh – 16.3.2017





LÀNG CHƠI

Sông ngà ngọc giỡn ánh trăng rơi
Lặng cả không gian cõi tuyệt vời!
Những sóng vàng xao tung phấn khởi 
Nhiều luồng bạc rã hứng chơi vơi
Trên bờ viễn khách còn ngồi đợi
Dưới bến đào nương chửa chịu dời
Một vệt sao băng tia sáng tới
Soi vào mặt nước rõ làng chơi.

Lưu Xuân Cảnh – 16.3.2017





VẪN NỞ

Vẫn nở dù cằn bởi thiếu chăm
Màu phô sắc diễn cứ âm thầm
Hôm nay thấy vậy phân chưa ngấm
Mốt nọ trông vào rễ đã đâm
Chớ tưởng khô khan mà trách đậm
Đừng suy héo hắt lại kêu ầm
Lo gì nụ noãn đà vươn bậm
Tặng bạn hương mùi lúc ghé thăm!

Lưu Xuân Cảnh – 15.3.2017





CHƠI LAN

Chơi lan nhẫn nại chịu trông chờ
Ngó sáng dòm chiều cứ trống trơ
Thấy mọc mầm xanh mong nụ ló
Nhìn ra rể trắng ước vòi thò
Thường khi vạch lá soi cho tỏ
Lắm lúc quằn cành ngắm đỡ lo
Bón tưới hằng ngày cây đủ độ
Bung từ kẽ nách cái cần to.

Lưu Xuân Cảnh – 15.3.2017





ĐƠN THÂN
(Mỹ lục thanh)

Nỗi niềm phải lội suối trèo non!
Giữ hẹn thề không méo chuyển tròn
Vướng cảnh cam đành nuôi lũ mọn
Tủi mình ráng chịu cõng đàn con
Những đêm uất nghẹn lòng hao tổn
Lắm bữa hờn căm dạ rủ mòn
Dẫu cực nhưng vì thương đứa cỏn
Giũ đời gấm lụa bỏ lầu son. 

Lưu Xuân Cảnh – 15.3.2017






NHỚ ƠN “DE RHODES”

TRI thức lưu tồn được bởi văn 
ÂN tình để lại cậy nhờ văn
LINH hồn Thượng Đế ban hay chữ
MỤC kỉnh Cha già dạy biết văn
KHAI sáng A B... thay Hán tự
SINH thành ngã sắc... thế Hoa văn
NGỮ ngôn dễ học nhờ “de Rhodes” 
TƯỞNG NHỚ ƠN THẦY LẬP QUỐC VĂN.

Lưu Xuân Cảnh – 14.3.2017



Thứ Ba, 14 tháng 3, 2017



UỔNG CÔNG

Mấy tháng vun trồng với bón chăm
Vườn rau tốt mượt bụng mừng thầm
Rồi thì có bữa xào chua dấm
Lại nữa chờ ngày nấu mặn răm 
Hy vọng phen này canh cá trắm
Niềm tin dịp ấy nộm đêm rằm
Ai ngờ lũ dậu chui rào cắm
Bới nát đâu còn thật đáng căm.

Lưu Xuân Cảnh – 13.3.2017





LÊN ĐỈNH

Chạm đỉnh cao vời khoái trước tiên
Theo sau nỗi khổ với than phiền
Ưng sờ gối mỏi chân xiêu vẹo 
Muốn bấu tay khờ cẳng đảo xiên
Thấp thỏm khi lên leo dốc đứng
Âu lo lúc xuống tuột khe triền
Vì rằng thích mó mà đâu ngại
Bởi cũng ưa mò chẳng nể kiên.

Lưu Xuân Cảnh – 12.3.2017





VÀO HANG CẮC CỚ

Bên ngoài thấy một miệng hang sâu
Muốn tiến vào trong phải cắm đầu
Chẳng biết hùm beo mà rúc ẩu
Đâu hay rắn rết cứ chui ngầu
Khe đây lắm kẻ ưa nhìn thấu
Kẽ đó nhiều người thích ngó lâu
Hố hẹp đường trơn gay níu bấu
Chân run gối mỏi vẫn ưng chầu.

Lưu Xuân Cảnh – 11.3.2017






CHƠI TRĂNG

Trăng ngà rọi sáng cả trời đêm
Dạo cảnh rong chơi phủi kẹp kềm
Gió thoảng mây bay tình muốn nếm
Sương dầm lạnh thấm rượu mong chêm
Bao nhiêu sao rụng, ai từng đếm?
Biết mấy tiên đùa, kẻ được thêm?
Bỏ hết ưu tư vui cứ đệm
Đừng vương tục luỵ rỗi bên thềm.

Lưu Xuân Cảnh – 09.3.2017





CHONG CHÓNG LÁ DỪA

Thắt lá dừa làm chong chóng xoay
Nhờ trời nổi gió nó vù quay 
Trò chơi thuở bé xuôi dòng chảy
Kỉ niệm thời xưa lặng tháng ngày 
Tuổi lão hoài mơ tìm khó thấy 
Đời già mãi mộng kiếm khờ thay
Đùa vui mấy đứa cùng nhau chạy
Cánh đảo tròn vòng hoá khói mây.

Lưu Xuân Cảnh – 08.3.2017





HAI BÀ TRƯNG

Quên mình cứu nước, bản hùng ca
Liệt nữ trung trinh kính nhị Bà
Giết giặc hồng quần đâu đuối ngã
Truy thù yếm thắm chẳng bàn ra
Gìn quê tuẫn tiết xua quân Mã*
Giữ nước quyên sinh trẫm Hát hà
Để lại danh thơm bền ngọc đá
Yên vui trăm họ cảnh hưng hoà.

Lưu Xuân Cảnh – 08.3.2017
---
* Mã Viện





CẢM PHỤC BÙI THỊ XUÂN 

Cảm phục quần hồng Bùi Thị Xuân 
Anh hùng Đô đốc giỏi cầm quân 
Chinh nam lũ cướp chuồn thua trận 
Phạt bắc bầy xâm... chạy thất thần 
Chẳng khiếp khi vòi voi quấn phận* 
Không ghê lúc cổ thú tung phần* 
Còn đeo nợ nước chưa thôi hận 
Máu thịt tuôn trào bởi ác nhân. 

Lưu Xuân Cảnh – 06.3.2017 
(Sửa: xâm..., Tượng = Thú. 22-10-2017) 
--- 
*”Đứa con gái trẻ của bà (Bùi Thị Xuân) bị lột hết y phục. Một thớt voi từ từ tiến đến. Cô gái biến sắc rồi mặt trắng bệch như tờ giấy. Nàng ngoảnh nhìn mẹ, kêu thất thanh. Bà Xuân nghiêm mặt trách: Con phải chết anh dũng để xứng đáng là con của ta!...Đến lượt bà, nhờ lớp vải ở bên trong quấn kín thân thể, nên tránh khỏi sự lõa lồ. Và bà rất bình thản bước lại trước đầu voi hét một tiếng thật lớn khiến voi giật mình lùi lại. Bọn lính phải vội vàng bắn hỏa pháo,đâm cây nhọn sau mông con vật để nó trở nên hung tợn, chạy bổ tới, giơ vòi quấn lấy bà tung lên trời...Nhưng trái với lệ thường, nó không chà đạp phạm nhân như mọi bận mà bỏ chạy vòng quanh pháp trường, rống lên những tiếng đầy sợ hãi khiến hàng vạn người xem hoảng hốt theo...[7] “ 
https://vi.wikipedia.org/wiki/B%C3%B9i_Th%E1%BB%8B_Xu%C3%A2n 










VẮNG NGOẠI

Về thăm vắng ngoại, đã không còn...
Quạnh quẽ sân vườn tủi phận con
Thuở ấy cây me thân nhỏ gọn
Giờ đây tán lá cội to tròn
Cau già rụng quả đâu người dọn
Ổi chín chim ăn chẳng cụ bòn
Những trái mùng quân* bà đã chọn...
Vương hoài giọng nói: ”chát vì non”.

Lưu Xuân Cảnh – 04.3.2017
---
*Hồng quân, bồ quân, bù quân, mùng quân trắng hay mùng quân rừng.





THƯƠNG EM

Thương đàn em nhỏ chị cầu mong
Hết tối sang ngày ngắn hạ, đông
Thất thểu tìm cơm mơ cá bống
Liêu xiêu kiếm cháo ước cua đồng
Mồ côi liếm lá tan tành mộng
Hẫng hụt bòn khoai rách nát lòng
Nhớ lại ngày nào còn mẹ sống 
Ăn no mặc ấm khỏi bềnh bồng.

Lưu Xuân Cảnh – 02.3.2017



Thứ Ba, 28 tháng 2, 2017



DẶN MÌNH

Dõi bóng rồi luôn nhủ dặn mình
Trên đời có nỗi nhục điều vinh
Tàn thân bởi dũng nên sùng kính
Mất mạng do hèn phải giũ khinh
Dẫu biến rèn tâm hồn ổn định
Dù nguy giữ thể diện chung tình
Xa phường máu lửa phân tà chính
Bỏ lũ ngu đần học thánh minh.

Lưu Xuân Cảnh – 28.02.2017






MƯA XUÂN

Như rây bụi phủ bốn phương mờ
Tưới mát tình yêu rạo rực chờ
Bãi rộng xanh um mưa đọng cỏ
Rừng già rậm rạp nước giăng tơ
Du xuân thoả nguyện hoa lèn giỏ
Dạo cảnh đan xen sóng vỗ bờ 
Nhộn nhịp gái trai đều hớn hở
Cầm tay ghé bến mộng đồi mơ.

Lưu Xuân Cảnh – 26.02.2017






CÕI TẠM TRẦN ĐỜI

Thân ta hiện diện cõi trần đời
Cũng sớm tan tành dạt bể khơi 
Đã gặp chông chênh rời nghĩa dối
Từng dồn hiểm độc rã tình thôi
Hồn này chỉ sánh cùng tro bổi
Xác nọ sao bì với thịt xôi
Chốn tạm phù du nhiều biến đổi
Thân ta hiện diện cõi trần đời.

Lưu Xuân Cảnh – 25.02.2017






VẮNG BÓNG CÁ MÒI

Vắng bóng từ lâu món cá mòi
Ngày xưa mẹ nướng cứ theo đòi
Gần trưa nhóm lửa bay mùi, đói
Sắp xế nhen lò dõi mắt, coi
Chảy mỡ thơm lừng theo hướng khói
Ra dầu ngát lịm cuốn chiều hơi
Khi nào có gió mùa nam nổi 
Dưới biển lên nguồn gánh thúng đôi.

Lưu Xuân Cảnh – 24.02.2017



Thứ Năm, 23 tháng 2, 2017



SƯƠNG LUYẾN MAI

Sương dồn đọng giọt luyến nhành mai
Bởi tiếc đời hoa chẳng mấy dài
Để giữ vàng tươi không tím tái
Mong gìn sắc đậm khỏi mờ phai
Dù cho ẩm ướt nhanh dừng lại
Chỉ đỡ hanh khô vội níu cài
Biết đến xuân sau còn hợp ngãi?
Tìm vui vẫn cứ đợi trông hoài.

Lưu Xuân Cảnh – 23.02.2017





ĐÊM RƠI

Bóng tối lan dần chiếm khoảng không
Chim bay phía núi giá hơi đồng
Lòng đêm cứ lấn càng thêm rộng
Tiếng dế luôn rền mỗi lúc đông
Bước vội đường về thân lạnh cóng
Đi nhanh đích tới tấm lưng còng
Đèn lên xóm nhỏ chuông chùa động
Mấy khúc ru trầm gợi nhớ mong.

Lưu Xuân Cảnh – 21.02.2017





PHAI TÀN

Nát cánh tan đài rữa nhuỵ hoa
Xong đời mạt phận kiếp tài ba
Nâng niu bởi nụ còn mơn mởn
Ấp ủ vì chồi vẫn thiết tha
Hết sáng mang đi ngàn sắc đậm
Qua chiều để lụn vạn màu pha
Nghe cay khoé mắt hờn lan toả
Bất lực phai tàn giọt lệ sa.

Lưu Xuân Cảnh – 20.02.2017





NHẬP CUỘC

Người khua kẻ động tránh đâu ồn
Né chỗ đô thành hỏi dại khôn?
Phải chịu chung đường khi giữa chốn...
Đành đi một ngõ lúc trong hồn...
Hoàng thiên tạo tác phe đần độn
Thổ địa trưng bày lũ ác ôn
Sĩ lặn còn ai trừ bất ổn?
Đừng chen lối hẹp khổ sinh tồn.

Lưu Xuân Cảnh – 19.02.2017





ĐỌNG LẠI TÌNH THƠ

Lời hay gửi đến đọc rưng sầu
Giã biệt dương trần hỏi luyến ngâu?
Dạo biển ngày nao gìn mãi dấu
Qua đồng buổi nọ nhớ ngàn dâu
Nghìn năm vẫn đó tình vương bậu
Vạn thế còn kia nghĩa đượm mầu
Chữ hoạ từng quen lòng hiểu thấu
Hoà thơ đã biết phải đâu đầu!?

Lưu Xuân Cảnh – 19.02.2017





VÀNG SON 
(Nđt-Bvđâ)

Giữ trọn vàng son để nhớ đời
Vai gầy nhỏ nhắn mộng tình khơi
Trăng ngà cũng thẹn không thèm hỏi
Bãi bạc còn e chẳng thích mời
Nở đượm tơ hồng duyên dẫn tới
Nồng say nguyệt lão ái vun bồi
Đôi mình vẹn chữ đồng, chung lối
Ruộng trũng đèo cao gối mỏi rồi.

Lưu Xuân Cảnh – 18.02.2017





CÚNG CHO AI

Tro tiền khói bạc cúng cho ai
Dưới chốn âm ty hỏi có xài?
Đốt nghĩa vô tri vào chỗ dại
Thiêu ơn bất trí xuống tuyền đài
Dương trần hắt hủi quên nhân ái
Địa ngục nâng niu hiến tế nài
Chữ hiếu gì bằng lo đáp ngãi
Khi còn tại thế tránh chê bai.

Lưu Xuân Cảnh – 16.02.2017





LŨ ÁC NHÂN

Kẻ ác thời này có khắp nơi
Ta nên cảnh giác cả bầu trời
Trong nhà trước ngõ luôn dòm tới
Đuổi cổ gian manh, bọn chẳng mời.

Lưu Xuân Cảnh – 16.02.2017





CỎ NON

Nghé ọ! Trong veo cảnh ngã chiều
Trên trời vạn cánh nhẹ phiêu diêu
Xa kia mướt biếc màu xanh ngọc
Tít nọ mênh mang sắc ráng điều
Lả lướt mây bay chìm dưới lũng
Bao la nắng rọi chiếu lưng đèo
Non tơ óng ả như tiên giới
Chẳng đẹp đâu bằng ở xứ yêu.

Lưu Xuân Cảnh – 15.02.2017




Thứ Hai, 13 tháng 2, 2017



ƠN NÀNG

Gắn bó cùng nhau mấy chục mùa
Âm thầm chịu đựng những cay chua
Nhà nghèo vất vả mau tàn úa
Cửa khó truân chuyên lẹ hết đùa
Đám ruộng quanh năm mình bậu múa
Vuông vườn suốt tháng mỗi nàng khua 
Vì ta đã lỡ ăn cơm chúa 
Ráng phải làm xong việc ở chùa.

Lưu Xuân Cảnh – 14.02.2017





NHỚ XƯA
(Nđt-Bvđâ)

Em còn nhớ rõ cực ngày xưa?
Gạo hẩm cơm mì tối lẫn trưa
Vách dựng bên giường con ẵm ngửa
Phên cài cạnh võng gió lùa đưa
Đêm dài mất ngủ lo buồn nữa
Tối lạnh nào yên nghĩ tủi thừa
Khát vọng nhờ rau màu đổi bữa
Hoài trông lúa củ hụt đâu vừa!

Lưu Xuân Cảnh – 12.02.2017





SÁNG XUÂN

Tinh mơ đã dậy tiếng trên cành
Trỗi giọng muôn loài rộn yến anh
Thức tỉnh ban mai ngàn điệu nhạc
Khơi nguồn buổi sáng vạn âm thanh
Non cao lãng đãng mây phiêu dạt
Lũng thấp bồng bềnh khói lượn quanh
Những luỹ tre xanh dần ló dạng
Làn sương mỏng quyện lá xây thành.

Lưu Xuân Cảnh – 10.02.2017






KHOE CHI 

Họ cố khoe lồi chỗ lõm sâu!
Ông thì chỉ có mỗi chòm râu
Không che cứ để người nhìn thấu
Chẳng chắn làm gì kẻ ngó lâu
Hở áo chưng hàng ruồi bám đậu 
Banh quần diễn xác kiến nhào bâu
Rồi khi lũ muỗi thèm xơi ẩu 
Khổ tấm thân ai nổi nốt rầu.

Lưu Xuân Cảnh – 08.02.2017





MÂY

Gió thổi mây bay chẳng bến bờ
Chia rồi lại tụ cứ bâng quơ 
Thương thay phận bọt đành dang dở 
Tiếc thật thân bèo phải vất vơ 
Tạo tác từ nơi không kẻ ngỡ
Sinh ra ở chốn có ai ngờ
Mong lành khó được luôn tan vỡ
Ước lặng đâu yên mãi thẫn thờ.

Lưu Xuân Cảnh – 06.02.2017





CẢM XUÂN
(Nđt)

Trỗi nụ phơi bày phủ khắp nơi
Người vui có kẻ dạ tơi bời
Chiều qua tiễn cuối không cờ lọng
Tối lại nghinh đầu chẳng mỡ hơi
Một miếng hồng đơn làm đủ lễ
Vài vuông giấy đỏ tạo nên đời
Chùng tâm thắt ruột nhìn con trẻ
Miệng ngáp mơ thèm những cảnh chơi.

Lưu Xuân Cảnh – 04.02.2017





MÔN LÒI TỪ ĐÁ

Tạo hoá trưng bày đá nứt khe
Môn lòi lá biếc có gì e !
Bên trên mốc bạc phơi mương hé
Phía dưới đen ngòm ẩn lạch che 
Củ cái nằm sâu vì khuất kẻ
Tàu con nổi cạn bởi bung kè
Hơi sương ẩm ướt nên lên khoẻ 
Có ngứa không nào thấy muốn be!

Lưu Xuân Cảnh – 03.02.2017





ÂM VANG

Âm vang tiếng pháo đón giao thừa
Ấm áp thanh bình tết thuở xưa
Mái rạ phên tre tình chất chứa
Trầu xanh rượu đế nghĩa dư thừa
Trẻ già chân thật gìn điều hứa
Lớn nhỏ hiền lành giữ nết thưa
Hợp sức chung lòng tin tưởng dựa
Câu chào tiếng chúc mãi say sưa.

Lưu Xuân Cảnh – 02.02.2017