BIỂN MẶN
Ôm chi mặn chát chứa trong lòng
Rộng lớn làm gì được đếm đong!
Thiếu vị đâu còn ai thích biển
Dư mùi vẫn có kẻ ham rong
Trăng soi, sóng dậy tình đà vướng
Gió giật, thuyền chao nghĩa đã tròng
Cát trắng bờ dài chân có mỏi
Xa thuyền, bến cũ mãi chờ mong.
Lưu Xuân Cảnh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét