THẦM THƯƠNG
Thầm thương trộm nhớ để mang sầu
Lặng lẽ ôm buồn đã thật lâu
Một thuở dại khờ nhiều lo lắng
Bây chừ khôn khéo những xôn xao
Non xanh chất tủi làm tim nhức
Núi biếc chồng hờn khiến óc đau
Trọn kiếp lỡ làng tình cách biệt
Bởi vì chẳng dám một lời trao!
Lưu Xuân Cảnh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét