YÊU THƯƠNG
Nhìn thầm lặng một dáng hình tần tảo
Giữa mưa phùn gió bấc buổi chiều đông
Thân nhỏ nhoi đơn độc giữa ruộng đồng
Nghe buốt giá chạy trong từng thớ thịt
Gió thổi mạnh mây giăng màu xám xịt
Trời tối dần đêm đến chẳng trăng sao
Cực “thân cò phải lặn lội bờ ao”
Khi “quãng vắng” cũng chỉ vì cơm áo
Lam lũ cả đời ngày cơm, ngày cháo
Chưa bao giờ biết mỹ vị, cao lương
Sống âm thầm mà chất chứa yêu thương
Không than trách, chẳng buồn phiền, tủi hận
Dù cơ cực vẫn bằng lòng, an phận
Mãi vì con, đâu nghĩ đến thân mình
Tuổi xuân hao gầy, nhan sắc phai nhanh
Tình chồng vợ ngày càng thêm gắn kết
Ngôn, hạnh, đối nhân đứng đầu trăm nết
Giữa xô bồ vẫn trọn vẹn thương yêu
Tự biết mình bị thua thiệt đủ điều
Nhưng tất cả vì tình yêu trên hết
LXC 20-01-2015
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét