CHÁU NỘI
Mỗi sớm mai sau hồi chuông báo thức
Là một ngày với hy vọng mênh mông
Vui đến trường có hai cháu cùng ông
Bình thản, yên lành, đường quê đầy gió
Trong nắng sớm như dát vàng đây đó
Chim trên cành hót ríu rít vui tai
Lời trẻ con thật ngộ nghĩnh, khôi hài
“Trường ông học là trường nào vậy hả?”
“Có gần con hay ở nơi xa quá?”
“Ông có nhìn để thấy được con không?”
Trà lời cháu yêu, ông nói: rất gần
Là ngôi trường bên kia đường, trước lớp
Học ở đấy ông nhìn sang thấy hết
Con hãy ngoan và đừng có khóc nhè
Đến cuối ngày ông lại đón con về
Rồi sáng nữa ông cùng con đi học
Chỉ còn niềm vui khi phai màu tóc
Là mỗi ngày ông thấy cháu lớn khôn
Ông bà giờ đã sức kiệt, hơi mòn
Nhưng còn sống, còn luôn mong gần cháu
Muốn là cội già để con nương náu
Những tháng ngày còn khờ dại, trắng trong
Nhưng biết còn được lâu nữa hay không!
Thôi! Các cháu vui sống cùng cha mẹ
Rồi mai kia ông bà rời trần thế
Về nơi này con hãy nhớ hôm nay
Ông bà mong con khôn lớn từng ngày
Sống nhân nghĩa, luôn kính trên nhường dưới
Học để làm người là điều rất khó
Các cháu yêu phải biết tự rèn mình
Sống ở đời cần phân biệt nhục vinh
Phải hiếu để, giữ luân thường, đạo lý
Giữa bộn bề với ngổn ngang suy nghĩ
Ông viết lời này gửi các cháu yêu
Khi một ngày đã tắt ánh nắng chiều
Thì bình minh của ngày sau phải đến.
LXC 29-12-2014
----------------------
(Những ngày chuẩn bị cho các cháu nội theo cha mẹ ở xa)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét