Bông hoa dại bên đường người hờ hững
Vẫn tươi màu khoe sắc ghẹo bướm ong
Chẳng cần ai nâng niu hay ngắm nghía
Vẫn âm thầm khoe thắm giữa chiều trong.
Sớm đón nắng, chiều nghiêng mình đón gió
Mặc dòng đời xuôi ngược bước qua mau
Có những lúc một mình bên cỏ lá
Vẫn dịu dàng chẳng trách cứ vì đâu.
Hoa chẳng hỏi vì sao người chẳng nhớ
Chẳng hờn ai đã lỡ bước qua rồi
Chỉ mong giữ chút hương đời rất nhỏ
Gửi cho người một thoáng giữa chơi vơi.
Nếu một sớm vô tình ai ngoảnh lại
Thấy bên đường hoa vẫn nở âm thầm
Có lẽ chợt hiểu rằng trong cuộc sống
Đẹp nhất là khi biết giữ lòng son.
Mai hoa úa, sắc phai theo năm tháng
Chẳng buồn đâu, hoa đã sống hết mình
Như một kiếp con người trong cõi tạm
Được yêu thương, quên lãng , vẫn đẹp xinh.
Lưu Xuân Cảnh_24.8.26
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét