MỘT THỜI THƯƠNG NHỚ
Hai mươi tuổi, thuở đầu yêu,
Ngỡ đâu duyên nợ sớm chiều bên nhau.
Nào hay duyên số bể dâu,
Em theo người khác, để sầu riêng tôi.
Trăng khuya một bóng đơn côi,
Thầm gọi tên ấy, bồi hồi nhớ thương.
Công danh mới bước đầu đường,
Chiến tranh chặn lối, dặm trường gian nan.
Đồng quê cỏ mọc ngút ngàn,
Áo cơm thiếu thốn, cơ hàn đeo mang.
Rau mì đắp đổi qua ngày,
Ba năm gầy rộc, hao gầy sức trai.
Mười năm dằng dặc đắng cay,
Một hôm gặp lại, mắt cay lệ buồn.
Giữa dòng phố xá đông người,
Bóng em năm ấy một đời chẳng quên.
Mỗi người một nẻo bình yên,
Mỗi người một cuộc, ưu phiền đã qua.
Thôi đành giữ lại tình ta,
Chôn sâu kỷ niệm, để mà nhớ nhau.
LXC _ 16.8.26
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét