Thứ Hai, 24 tháng 10, 2016



BỎ NÓ ĐI

Dẹp lũ xe lừa, bỏ nó đi!
Đừng cho bọn rợ lủi trong bì
Xun xoe đứa lớn coi khinh dị
Nịnh nọt thằng to lật lọng kì
Xử sự côn đồ phường chẳng trí
Ra tay chuyên nghiệp bọn không nghì
Đâu còn máu thắm da vàng nhỉ!
Bởi tại đồng tiền nó chắn mi.

Lưu Xuân Cảnh – 22.10.2016





VẪN XUÂN 

Dẫu đã qua đi vẫn thấy giòn 
Moi vàng bới ngọc hãy còn non 
Buồng tim rộn nhịp nhìn mày liễu 
Khối óc mơ màng ngắm lúm con 
Tiếng thả như tơ đưa gió nhẹ 
Lời trao tựa lụa trải trăng tròn 
Luôn xuân trong mắt người yêu chuộng 
Chẳng phải lo gìà bởi sắt son. 

Lưu Xuân Cảnh – 21.10.2016 




Thứ Sáu, 21 tháng 10, 2016




Vì ai úa cả tuổi xuân thì 
Vì muốn cân bằng có sá chi 
Vì giữ tam tòng đâu dám phí 
Vì gìn tứ đức nỡ nào phi 
Vì con phải bỏ thân mà thí... 
Vì cháu đành vùi xác cứ thi... 
Vì đạo cao vời nên khỏi nghĩ 
Vì nhau gắn kết chẳng lo gì. 

Lưu Xuân Cảnh – 20.10.2016 





KHUYÊN VỢ 

Vợ hỡi đừng ham cái chuyện này 
Đêm về nhập cuộc đã là hay 
Còn thêm mấy “cuốc”. Chào thua chạy! 
Chả Phượng nem Công cũng bỏ cày. 

Lưu Xuân Cảnh – 20.10.2016 





ƠN NGHĨA SINH THÀNH 

Cực nhọc sinh thành tía má nuôi 
Nên thân lớn xác được thành người 
Ơn chưa đáp trả cha đà vội... 
Nghĩa chửa đền dâng mẹ đã rồi... 
Khốn khó năm dài buồn mấy đỗi 
Xơ rơ tháng rộng tủi nhiều hồi 
Giờ còn nỗi nhớ luôn đeo đuổi 
Mất mát đau lòng chịu vậy thôi. 

Lưu Xuân Cảnh – 20.10.2016 






HỠI ƠI CHÀNG! 

Đêm đêm tối tối cách xa nàng 
Sớm sớm chiều chiều sợ rúc hang 
Ạ ạ ừ ừ rồi cứ lảng 
Vâng vâng được được vẫn không màng 
Vui vui sướng sướng ôm hoài mạng 
Thích thích ghiền ghiền ngắm mãi trang 
Đợi đợi chờ chờ... Mà phát chán! 
Mơ mơ mộng mộng... Hỡi ơi chàng! 

Lưu Xuân Cảnh – 19.10.2016 





QUÁ BI THƯƠNG! 

DỮ dằn nước lũ ngập quê hương 
TỢN tạo liều mình thoát mọi phương 
MƯA đổ trôi nhà người bỏ mạng 
SA mù bịt mắt kẻ làm vương 
NHIỀU rồi thả cuốn già. Vô cảm! 
ĐAU nữa nhận chìm trẻ. Bất lương! 
KHỔ cực trời bày ra thảm cảnh 
NGÔNG CUỒNG XẢ LŨ QUÁ BI THƯƠNG! 

Lưu Xuân Cảnh – 18.10.2016 




BẾP GA 

Loè ra ngọn lửa đốt lòng nồi
Cái bếp thời này cũng nấu thôi
Chả sợ đen xoang vì chẳng khói
Đâu gờm nghẹt mũi bởi không hơi
Trơn tru sạch sẽ đem nhiều lợi
Bóng láng tinh tươm được lắm lời
Hiện đại so xưa hay quá đỗi
Ông đầu rau biệt tích mù khơi.

Lưu Xuân Cảnh – 18.10.2016




NHỬ CÂU

Chẳng thấy hình xưa, đợi bạc đầu
Không còn dẫu bóng cũng đi đâu!
Môi hồng nghĩ tới răng màu muội
Má đỏ suy tư sắc cổ trầu
Thắm yếm là mơ xiêm tuột cả
Đen quần chỉ mộng váy banh sâu 
Bây giờ trở lại thời nguyên thuỷ?
Cố lộ mông đùi để nhử câu...

Lưu Xuân Cảnh – 14.10.2016




Tung hoành trục khoán 
“Ngày mai trong đám xuân xanh ấy 
Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi” 
Trích từ: Mùa Xuân Chín - Hàn Mặc Tử 
BỎ CUỘC CHƠI 

NGÀY trẻ tươi xinh đẹp rạng ngời 
MAI kìa héo úa nỗi đầy vơi 
TRONG lòng đã chạm miền hoang dã 
ĐÁM cỏ từng ôm chuyện rối bời 
XUÂN sắc bao ngày mà phí phạm 
XANH màu mấy thuở lại buông lơi 
ẤY còn giữ được tình hoa lá 
CÓ KẺ THEO CHỒNG BỎ CUỘC CHƠI. 

Lưu Xuân Cảnh - 13.10.2016 


Thứ Năm, 13 tháng 10, 2016




TÌNH ĐÔI MÌNH 
(Bình thanh)

Anh Hoài Ân em Tam Quan hai vùng quê 
Mình quen nhau khi chung trường từ ngày xưa 
Duyên trăm năm ta thề nguyền thành keo sơn 
Trong gian nan em không than mà tươi vui 
Ta xây nên cung thiên đường riêng cho mình 
Dù không sang nhưng luôn vui vì yêu thương 
Ta sinh ra ba con trai mơ chưa thành... 
Giờ hoa râm cùng bên nhau trong yên lành 
Dìu nhau đi qua trần gian về âm ty 
Không lâm li nhưng âm vang tình đôi mình. 

Lưu Xuân Cảnh - 12.10.2016 




MẠO TƯỢNG ĐÀI 

Người khuân bạc nước để riêng xài 
Kẻ lấy tiền dân mạo tượng đài 
Chẳng nghĩ suy gì ai đói bụng 
Đâu còn biết đến họ oằn vai 
Phơi bày quỹ kế đồ vô dụng 
Lộ tẩy trò ma lũ bất tài 
Hậu thế không chăm rồi thử hỏi 
Làm gì giữ được chức và ngai? 

Lưu Xuân Cảnh – 12.10.2016


TÓC GIẢ 

Không còn chính chủ mượn mà chơi 
Giữa thật và hư khó biết đời 
Cứ ngỡ nguyên xi đeo bám chắc 
Nào ngờ tốt mã đụng lìa rơi 
Nhìn qua hiện tại lòng lo lắng 
Nhớ lại ngày xưa dạ rụng rời 
Đội giả lên đầu che miệng thế 
Nào ai thấu hiểu nạn xu thời! 

Lưu Xuân Cảnh – 11.10.2016 




CHẲNG QUÊN 

Mong còn được gặp kẻ xa lâu 
Biền biệt người đi rớm lệ sầu 
Xuân lại hoa mai chờ nhạt sắc 
Hè sang phượng vĩ đợi phai màu 
Thu buồn lạnh lẽo thân tàn tạ 
Đông tủi đơn côi xác dãi dầu 
Khắc một lời nguyền từ dạo ấy 
Cho dù trắc trở chẳng quên đâu! 

Lưu Xuân Cảnh – 10.10.2016 




ĐẤT XẤU HƠN VÀNG TỐT 

Đất xấu đầu tư kỹ thuật trồng 
Chăm vào đến lúc cũng ra bông 
Bầu sai trái lớn giàn đang thõng 
Chuối mẩy quả to bắp ló phồng 
Sớm tối tìm sâu anh đứng mộng 
Trưa chiều lặt cỏ chị ngồi trông 
Già xanh chín đỏ ra tiền đống 
Khúc khích đùa nhau khoái vụ đồng. 

Lưu Xuân Cảnh – 09.10.2016 




VÔ ƠN 

Danh thành cũng dốt nát ngày xưa 
May mắn nên “ông” lại chửi bừa 
Đứa dở nhờ tìm phương cúi dựa 
Thằng khờ cậy kiếm cách quỳ thưa 
Không ơn láo toét đồ trâu, ngựa 
Chẳng nghĩa huênh hoang ngữ chó, lừa 
Gốc rạ khôn ra giờ mắng rủa 
Quên rồi nắng đốt với dầm mưa. 

Lưu Xuân Cảnh – 09.10.2016 




NỢ CÔNG 

Thuế góp chui vào túi các “ông” 
Quan tham đục khoét đến từng đồng 
Ăn lo chửa đủ tiền đâu đóng? 
Ở liệu chưa vừa ý có thông? 
Bẹo tượng vô tri trơ mắt ngóng 
Bêu hình bất trí tẽn tò trông 
Vung tay quá trán dân đen cõng 
Cả lũ to đùng đống NỢ CÔNG. 

Lưu Xuân Cảnh – 08.10.2016 




TRANG FACE TÂN KỲ 

Trang face có lắm chuyện tân kỳ 
Ở tận phương nào cũng ló vi 
Dối gạt tràn lan ai có ký 
Gian lừa chật ních kẻ nào ghi 
Ông già lướt web hàng tam nhị 
Đứa trẻ vào mail thứ nhất nhì 
Tiến bộ văn minh hay quá nhỉ! 
Mai này kết nối tận âm ti. 

Lưu Xuân Cảnh – 08.10.2016 




VƯỢT TRÙNG KHƠI

Thuyền chài gác mái, khó khăn ơi!
Sóng lặng trời êm biển gọi mời
Hãy nhổ neo lên mà xốc tới!
Căng buồm lướt gió vượt trùng khơi.

Lưu Xuân Cảnh – 07.10.2016


Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2016



NÔNG DÂN 

Nông dân ngóng ruộng cảnh eo sèo 
Lúa ngả màu vàng trái quắt queo 
Ngó kỹ thì ra bông đã héo 
Nhìn rành lại thấy gốc đà teo 
Còn luôn phải chịu đời xui xẻo 
Cứ mãi đành ôm kiếp đói nghèo 
Mấy mẫu đâu bằng ngai tí tẹo 
Làm sao đổi được phận rơm bèo?

Lưu Xuân Cảnh – 28.9.2016 




TRẢ LẠI THANH BÌNH 

“Luyện thép” nhằm ngầm hại - Giặc sa!? 
Nên ngưng cấp phép đuổi bầy tà 
Môi trường tẩm bẩn bao hèn hạ 
Núi biển ngâm dơ mấy bất hoà 
Nhất trí giương cờ mà triệt hạ 
Đồng lòng đóng cổng để vui ca 
Trong trời sạch biển nhiều tôm cá 
Trả lại thanh bình đất nước ta. 

Lưu Xuân Cảnh – 06.10.2016 




LOÀI HEO

Lũ lợn ăn no chỉ ngủ vùi
Chờ ngày ú núc rọ đành chui
Trần đời hớn hở thồn xâu lụi
Địa ngục điên cuồng ngốn miếng thui
Trói buộc thì im mồm đứng cúi
Cầm giam lại nhắm mắt đi lùi
Con đàn cháu đống đều lầm lũi
Sống chết lo gì cứ việc vui !?

Lưu Xuân Cảnh – 05.10.2016




CỨU DÂN MÌNH 

Mở lối ra khi bị chặn đường 
Liều thân cứu giúp đám dân thường 
Gìn yên xứ sở dù thành khói 
Giữ vững xóm làng dẫu thắp hương 
Chết biển đeo nghèo lòng dạ xót 
Ngưng thuyền chuốc khổ óc tim thương. 
Yêu cầu trả lại môi trường sống 
Đuổi cổ bầy đàn bọn bất lương. 

Lưu Xuân Cảnh – 04.10.2016 




NHẰM ĐÚT ĐÃY 

Cây trồng chặn ngọn nực cười thay 
Giống kẻ lòn chui cúi dạng này 
Có phải moi tiền tìm kiểu đấy 
Hay là rỉa bạc vẽ đường đây 
Ông bà Tiến sĩ lòi bằng giấy 
Chú bác quan tham ló cấp thầy 
Lợi hại đâu cần nhằm đút đãy 
Bày điều trái ngược tưởng rằng hay! 

Lưu Xuân Cảnh – 04.10.2016 




LỜI NÓI GÓI VÀNG

Tiếng nói bay ra khỏi họng hầu
Tuy rằng gió cuốn lại thâm sâu
Thằng ngu lỡ ngốc cho qua lẹ
Kẻ giỏi tuôn bừa được nhớ lâu
Uốn lưỡi bảy lần khi nhả ngọc
Cong mồm tám lược lúc phun châu
Đừng phang bậy bạ người ta đấu
Chớ phán lung tung họ đập đầu.

Lưu Xuân Cảnh – 03.10.2016





QUAN ÔN (Thtk) 

NHÀ này “miệng thép” có sai đâu!? 
CHÁY quỹ, đường hư tạo tủi sầu 
LÒI lệ vờ thương như cá sấu 
RA nhầy giả chết giống giòi sâu 
BẦY đàn kết bọn ăn che dấu 
MẶT lũ chung tay móc ngoặc thầu 
CHUỘT bọ xơi tan còn xác trấu 
NƯỚC TÀN LỘ DIỆN ĐÁM ĐẦU TRÂU. 

Lưu Xuân Cảnh – 02.10.2016 




TRÉO NGOE

Cái nghiệp đương thời nó tréo ngoe
Học hành tốn kém phải lơ xe
Trong nhà đại học bằng vàng chóe
Dưới ruộng nông dân mắt đỏ loè
Thuở nọ làm thuê thường tránh né
Bây giờ ở đợ cứ hay khoe
Tư duy biến đổi do tình thế
Chữ ít ngôi cao bỡn cợt Nghè.

Lưu Xuân Cảnh – 01.10.2016