Thứ Tư, 29 tháng 4, 2020



@ ĐỢI 

Cửa đóng cài then cũng chạnh buồn 
Sân trường vắng vẻ đợi chờ luôn 
Bao ngày ngóng mãi dừng “cô” cuộn 
Những buổi mong hoài chặn “vít” tuôn 
Lại dẫn đàn em rèn, chỉ, uốn 
Rồi đưa cái chữ dạy, răn, cuồn 
Thi hành dãn cách gìn yên ổn 
Tất tả gieo mầm vẫn được suôn. 

Lưu Xuân Cảnh – 24.4.2020





@ KHOẢNG LẶNG 

Khoảng lặng âm thầm xót cõi đêm 
Hoài mơ giấc mộng thuở êm đềm 
Ôm hờn mắt dụi thời gian kiểm 
Nuốt hận tay vòng nỗi khổ chêm 
Lỗi hẹn tình phai buồn phải nếm... 
Không chờ nghĩa lạt tủi đè thêm 
Đeo sầu mỗi tối chuông chùa đệm 
Bạc bẽo vôi trầu lỏng gói têm. 

Lưu Xuân Cảnh – 21.4.2020





MÃI CÒN TRONG TÔI 

Gửi bạn thân yêu! 
Xứ mẹ quê chiều 
Nhặt khoan trầm bổng âm tiêu 
Khói lên mái rạ gợi nhiều nhớ mong 
Chong chóng quay vòng 
Gọng vó tre cong 
Cất lên sóng lúa trên đồng 
Mênh mông bát ngát trong lòng xuyến xao 
Câu bộp bờ ao 
Bắt nhái cào cào 
Thời gian mờ mịt chiêm bao 
Thương sao cảnh mộng ngày nao đâu rồi! 
Sẽ mãi còn thôi: 
Sim ổi leo đồi 
Ban trưa trốn mẹ đèo đôi 
Xe hư dắt bộ mồ hôi vẫn cười 
Tuổi sắp hai mươi 
Mở rộng khung trời 
Miền phố thị bạn tìm nơi 
Tôi quê cũ vẫn trọn đời thủy chung 
Nhặt nắng miền trung 
Gửi gió muôn trùng 
Chở đi ký ức nao lòng 
Dẫy đầy tâm trạng mấy dòng chắt chiu: 
Gian khó bao nhiêu! 
Bèo bọt rong rêu 
Không hề trách móc than kêu 
Bằng lòng chấp nhận sóng triều đẩy đưa./. 

Lưu Xuân Cảnh - 14.4.2020






@ SINH ĐÂU VỀ ĐẤY 

Vũ Hán sinh mày tụi quỷ “cô” 
Phường bay tệ thế lũ điên rồ 
Truy tìm tới tận cùng hang ổ 
Giặt giũ moi từng mẻ chén tô 
Chỉ hắt hơi là mi đã lộ 
Khi trào dãi ắt ả đà vô 
Quay đầu trở lại* không thì lố 
Bốn biển vây ghè chạy chỗ mô!? 
-------- 
* Sinh đâu về đấy. 

Lưu Xuân Cảnh - 09.4.2020





KHÔNG TRÒNG (Vui) 

Mục kỉnh không tròng 
Chưa thấy hằng mong 
Giờ thì mờ ảo nhìn xong 
Nửa mừng, nửa ngại cõi lòng lại lo 
Một chút đắn đo 
Phép thử thăm dò 
Ướm lời hỏi nhỏ là cô… 
Trớ trêu kẻ đáp: Phải bồ lão đâu! 
Giấu thẹn sờ râu 
Miệng khẽ lầu bầu: 
Đi lâu bỏ xóm vùng sâu 
Tóc đen nay đã nhuộm nâu đổi đời 
Tiếng nói trẹo lời 
Chân nện đá tơi 
Hồn quê gốc rạ làm rơi 
Bỏ quên kỷ niệm một thời tắm mưa! 
Gợi chuyện ngày xưa 
Bầu bí dây dưa 
Người nay như chẳng còn ưa 
Thôi ta chuyển mạch cho vừa lỗ tai 
Cách trở đã dài 
Ngó kỹ tàn phai! 
Vi do kính cận chia hai 
Bên lành bên hỏng nên sai mất rồi./. 

Lưu Xuân Cảnh - 05.4.2020





@ ĐỢI GIÓ 

Trưa hè nóng nực phải chờ thôi 
Điện mất trời im khổ nữa rồi 
Đỡ nếu mưa về ngưng bọt phổi 
May mà nắng biệt giảm mồ hôi 
Nền xưa đổ đất đi trần lội 
Mái cũ chồng tranh ở cộc ngồi 
Chẳng quạt như giờ sang quá đỗi 
Không tiền vẫn mát thật kỳ khôi. 

Lưu Xuân Cảnh - 01.4.2020



Thứ Ba, 31 tháng 3, 2020



@ CON MẮC DỊCH (CORONA) 

Tròn xoe dựng mấu ở quanh rìa 
Khiếp đảm dương trần lũ giặc kia 
Quỷ dữ là cô vì mọc khía 
Hung thần chính thị bởi lòi tia 
Dù chưa để mắt buồn kinh địa 
Dẫu chẳng dây mình chán rụng ria
Diệt kỹ tiêu đời thôi rúc rỉa 
Bình yên lại đến khỏi chia lìa. 

Lưu Xuân Cảnh - 27.3.2020





KHUYA 

Nắng tắt lâu rồi 
Cú vọ kêu đôi 
Buồn trong đơn lẻ, than ôi! 
Quặn lòng thổn thức bồi hồi nhớ ai 
Hẹn bạc tóc mai 
Thề hết đường dài 
Mà sao rẽ ngã chia hai 
Còn lưu lại dáng nhún vai lạnh lùng 
Tặc lưỡi thạch sùng 
Lưới nhện tơ chùng 
Chảy dài sáp lệ rưng rưng 
Tường vây bốn mặt kín bưng quạnh phòng 
Lật sách đèn chong 
Nhật ký tìm dòng 
Vài hàng đã viết từng mong: 
Người vui hạnh phúc ấm nồng đẹp duyên! 
Đối diện màn đêm 
Hư ảnh sau rèm 
Chập chờn khoảng lặng dài thêm 
Tiếng gà gáy sáng nỗi niềm khó vơi./. 

Lưu Xuân Cảnh - 23.3.2020





@ MỖI SÁNG 

Bình minh cuốc bộ đủ trăm vòng 
Thở khí thơm lành ngõ sạch trong 
Tập giữ tâm bình thân khỏi cóng 
Đi gìn tính thiện cẳng thường rong 
Cà phê một cốc nhìn khung cổng 
Sữa lạt vài ly ngó cảnh đồng 
Dưới những tàn cây già trải rộng 
Vào phây nhắn gửi bạn đôi dòng. 

Lưu Xuân Cảnh - 19.3.2020







YẾU 
(Song tứ lục bát vui) 

Lúc trẻ hăng say 
Giờ lão thôi cày 
Tiếc cho sức khỏe hao gầy 
Chân tay cũng yếu mặt mày hố hang! 
Có lúc la làng 
Lắm bữa tăng thang 
Chân èo uột, cẳng xiêu hàng 
Trăm năm dám ước đa đoan cực mình! 
Cây gậy chung tình 
Đầu gối rung rinh 
Nghịch tai giả điếc làm thinh 
Vì lo huyết áp thất kinh cả nhà! 
Trời nắng mò ra 
Gió núp trong nhà 
Đêm nằm thao thức canh gà 
Còn bao lâu nữa nhạt nhòa khói nhang!? 

Lưu Xuân Cảnh - 15.3.2020





GIEO RẮC 

Ích kỷ hay là chậm tiến đây 
Người mang ẩn họa rắc gieo đầy 
Cho mình chẳng bệnh mà tung tẩy 
Để kẻ thân lành bị nhiễm lây 
Ý thức đâu nào đơn giản vậy 
Đồng bào ta đó thiệt thòi vây? 
Điều răn phải lẽ sao không thấy 
Cả một nhà kia tạo nỗi nầy! 

Lưu Xuân Cảnh _ 09.3.2020



TAPCHITINVIET.COM
Bệnh nhân nhiễm Corona thứ 17 đối diện với mức ph.ạt n.ặng: Có thể bị phạt tù lên đến 12 năm vì làm lây lan dịch...


LÁ RƠI 

Chạm nhẹ hiên chiều chiếc lá rơi 
Cành thưa nắng nhạt chiếu nghiêng trời 
Bên lòng chợt xót hồn khâm liệm. 
Khóe mắt vừa cay phách đổi dời 
Có kẻ vô tình xem cỏ rác 
Còn ai hữu ý nhận cây đời! 
Mông lung trắc ẩn thần vô định 
Mấy nỗi u sầu lặng lẽ khơi! 

Lưu Xuân Cảnh _ 06.3.2020






@ GỬI GIÓ 

Đem tình gửi gió tận trời xa 
Dỗi nắng hờn mưa để lẹ già 
Một giữ hai xài cay đắng cả 
Mười buông chín bỏ mặn chua là 
Thương hoài óc loạn buồn thân lả 
Nhớ mãi tim khùng nhỏ lệ sa 
Chốn cũ người xưa giờ đổi lạ 
Còn đâu buổi ấy dạo trăng ngà! 

Lưu Xuân Cảnh _ 02.3.2020




Thứ Bảy, 29 tháng 2, 2020



THẲNG 

Quẳng gánh lo xa để nhẹ lòng 
Lòng mừng trí não được tươi trong 
Trong đời quý nhất là thân khỏe 
Khỏe xác vui nhì mọi kẻ mong 
Mong mạnh tinh thần tai mắt sáng 
Sáng tâm đức độ gối lưng còng 
Còng nhưng chẳng cúi lòn mà thẳng 
Thẳng cả khi tàn hết kiếp ông. 

Lưu Xuân Cảnh _ 28.02.2020





@ BỀN DUYÊN 

Điểm phấn viền son vẫn rạng ngời 
Em nhìn rất đẹp “nữ hoàng” ơi! 
Tình anh chỉ giữ riêng...nàng gợi 
Ý bậu... còn nguyên sẽ chẳng dời 
Dẫu bọt không hề thay với đổi 
Hay bèo há dễ dạt và rơi 
Niềm mong đã toại ngày vui mới 
Hạnh phúc tầm tay mãi ở đời... 

Lưu Xuân Cảnh _ 23.02.2020





@ ÔN DỊCH 
(Nđt, Gc, Ltt, Ntv, Bvđâ) 

Bao giờ quỷ dịch mới lùi xa 
Để phút bình yên dạo mỗi nhà 
Hiện vẫn còn lo, đầu tá hỏa 
Tâm dồn nén, liệu sẽ dừng qua 
Cầu cho bệnh nhỏ, đừng xiêu ngã 
Hết biệt rời, vui giữ tuổi già 
Nỗi khổ nào quên, chờ xót dạ 
Trông dài cổ, kiếp nạn này tha. 

Lưu Xuân Cảnh _ 18.02.2020





DU XUÂN NHỚ BẾN 

Triền sông cỏ mọc tốt tươi 
Du xuân ngắm cảnh bao người để tâm? 
Đò ngang cũ đã gác dầm 
Giờ này ông lái biệt tăm nơi nào? 
Sống ra sao, chết ra sao? 
Tìm đâu thấy chiếc cọc neo cột đò! 
Cả đời chèo chống đói no 
Không thân thích, biết ai lo lúc già! 
Giờ quay lại bến xưa xa 
Bê tông dầm thép bắc qua lưng trời 
Dòng nông lau sậy lơ thơ 
Sông còn một lạch, bãi bờ hết dâu 
Bờ xe nước chẳng thấy đâu! 
Guồng quay tưởng tượng trong đầu hiện ra 
Cuộn nhanh ký ức đời ta 
Năm mươi năm lẻ cảnh đà khác xưa! 

Lưu Xuân Cảnh _ 14.02.2020






@ CÀNH SÂU LÁ RỤNG 

Cành sâu lá rụng uổng công trồng 
Đợi quả mong chờ sẽ thấy bông 
Cực nỗi đêm dài che cả bóng 
Thương điều sáng tỏ đậy nhiều rong 
Vì sao nhổ trọc người gieo giống 
Tại cớ làm hư kẻ giữ giòng 
Một lũ chui lòn xoi để sống 
Đem tài đục khoét rỗng phần trong. 

Lưu Xuân Cảnh _ 12.02.2020







@ TIẾC XUÂN 

Ở gốc mai vàng rã nhụy hoa 
Đời xuân bỏ mặc chuốc thêm già 
Đâm chồi giữ hẹn mùa thay lá 
Tróc vỏ theo nguyền chỗ lại da 
Vội nở rồi khô tàn dễ quá 
Nhanh bày lại rũ úa liền qua 
Thời gian đã biến quen thành lạ 
Rực rỡ chi nhiều sớm để xa! 

Lưu Xuân Cảnh _ 07.02.2020





@ MÂY 

Bay hoài khó đậu hỡi ngàn mây 
Lặng lẽ về đâu chốn khổ nầy 
Rải bạc trên vòm xa cõi đáy 
Chui mù dưới lũng ở rừng cây 
Hồn không dịp có hình tan chảy 
Xác chẳng khi còn dạng rã xoay 
Bất kể nơi nào thân cũng vậy 
Chưa dừng cứ cuộn mãi vòng quay. 

Lưu Xuân Cảnh _ 02.02.2020



Thứ Tư, 29 tháng 1, 2020



BẠN THƠ 

Tết nở LÊ đào hẹn ghé thăm 
Vì yêu VĂN bút chuộng tình đằm 
Vài câu ĐIỆP ý gìn muôn thuở 
Mấy chữ LƯU vần để vạn năm 
Gặp mặt XUÂN này là một tuổi 
Trao lời CẢNH tiếp ước hàng trăm 
Trong lòng BẠN hữu mong tươi thắm 
Xướng họa THƠ cùng giữ mãi thâm. 

Lưu Xuân Cảnh _ 27.01.2020






@ XUÂN 

Sắp chữ đầu năm gửi tặng người 
Xuân về hạnh phúc sẽ hồng tươi 
Tròn câu chúc tụng đầy trăm tuổi 
Vững cẳng leo trèo vượt chín mươi 
Thỏa mãn điều mong tiền bạc tới 
Mừng vui buổi gặp cháu con cười 
Cằn khô loại bỏ thêm nguồn tưới 
Xấu dở chôn vùi đẹp mãi khươi./. 

Lưu Xuân Cảnh _ 25.01.2020





@ GIAO THỪA 

Tết được quay về cũng đủ vui 
Làm ăn giáp quận chỉ xơ cùi 
Người thân gặp gỡ mừng tay bắt 
Bạn cũ ôm choàng siết cổ chui 
Nhắp rượu mơ màng thêm tuổi nữa 
Đề thơ diễn đạt viết câu mùi 
Đêm chờ khởi động chào xuân mới 
Khoảnh khắc giao thừa vội vã lui ! 

Lưu Xuân Cảnh _ 24.01.2020





@ NÍU THỜI GIAN 

Dừng chân níu lại cả bao mùa 
Vội vã chi nào bỏ thắng thua! 
Thỏa nguyện tung hoành luôn giữ hứa 
Vì ưng nhận thức chẳng bông đùa 
Trăng vàng nửa lặn mong đừng úa 
Mống bạc phần phô nghĩ khỏi lùa 
Trải rộng lòng nhân tình diễn múa 
Thì quên cực khổ phúc dư thừa! 

Lưu Xuân Cảnh _ 21.01.2020




ĐẤT 

Chấp nhận và thứ tha 
Ôm vào lòng - Mẹ Đất 
Dù yêu hay là ghét 
Vẫn đối xử như nhau 
Không thù hận ngàn sau 
Chẳng móc moi thuở trước 
Lũ quan tham bán nước 
Hay liệt sĩ vì dân 
Cũng chỉ được ngang phần 
Mẹ rộng lòng thương cảm 
Cỏ mồ vàng ảm đạm 
Hay dát vàng kim cương 
Vẫn kiên định lập trường 
Thời gian thôi tan biến! 
Dù gì không lay chuyển 
Cứ quyện chặt tình yêu 
Cây bám rể muôn chiều 
Chịu xới cày chà đạp 
Mặc phong ba bão táp 
Giữ một lòng bao dung 
Hãy học cách thủy chung 
Sống ung dung như Đất./. 

Lưu Xuân Cảnh _ 21.01.2020





HEO RỒI CHUỘT 

Heo kia chiếm ghế trọn năm dài 
Chuột nọ tùy thời sẽ tiếp ngai 
Tổng kết nhiệm kỳ nhiều chước đại 
Khai trương công vụ lắm mưu tài 
Rồi đây có bỏ ăn và hại 
Sắp nữa còn không nhận với xài? 
Thập nhị chi cùng loài vật quái 
May nhờ rủi chịu biết kêu ai! 

Lưu Xuân Cảnh _ 18.01.2020






@ ÁO LỤA 

Ưa nhìn áo mỏng dập dìu bay 
Sực nhớ tình xưa của những ngày 
Đổ bóng sân trường vui dữ vậy 
Soi hình cửa kính chuộng nào hay 
Đường chia ngược gió dường ai vẫy 
Chỗ đợi ven rào tưởng trúc lay 
Giữ lại trời mơ chiều thứ bảy 
Còn vương đến tận buổi xa nầy. 

Lưu Xuân Cảnh _ 14.01.2020





@ YẾU NHƯ GIUN 
(Thơ vui) 

Thôi rồi sức đủ đọ cùng giun 
Đổ gục dòm coi giống lũ trùn 
Chỗ khỏ thì teo mình tựa bún 
Tay cầm lại dãn xác bằng thun 
Luôn phì mũi thở, đầu khum lún 
Mãi há mồm rên, cổ vẹo rùn 
Thắng bại không màng lo khỏi nhũn 
Chưa vào trận chiến nghĩ là run! 

Lưu Xuân Cảnh _ 09.01.2020





@ LÒNG DẠ* 

Cứ để riêng lòng, dạ chỗ xa 
Người xem dễ biết chẳng suy rà 
Bằng không gộp chữ tình ghê quá 
Nếu thử xâu từ chuyện dữ sa 
Một nghĩa chìm sâu miền xảo trá 
Muôn điều đậy kỹ chốn phồn hoa 
Xưa còn hiểu rõ giờ ra lạ 
Đã thế nên lường kẻ hại ta. 

Lưu Xuân Cảnh _ 06.01.2020 
---- 
*lòng dạ 
- danh từ 
được coi là biểu tượng của tình cảm, ý chí 
. lòng dạ nham hiểm





@ TIẾC 
(Nhớ Cang) 

Dẫu tận miền xa, nẻo cuối trời 
Năm dài vẫn tiếc chuyện mù khơi 
Thề non, hẹn biển vui tròn kiếp 
Giữ lửa, kề vai sống trọn đời 
Tuổi đã sang già, tim nát vụn 
Tình chưa đến ngưỡng, dạ tơi bời 
Còn yêu nét đẹp ngày tươi trẻ 
Lại chẳng chung đường, rẽ hướng bơi. 

Lưu Xuân Cảnh _ 03.01.2020





@ SẮP TẾT 

Theo về vị tết buổi tàn đông 
Nhựa ủ nhành cây giữ cấy trồng 
Gộp cả mùi hương vào mỗi lóng 
Chia đều nụ nhỏ tới từng bông 
Thân nghèo đổi chỗ chờ xuân lộng 
Tuổi cực nhường nơi đón cõi bồng 
Biết chẳng ra hồn nhưng vẫn mộng 
Coi đời sự thể có gì không? 

Lưu Xuân Cảnh _ 01.01.2020



Thứ Hai, 30 tháng 12, 2019



TÁT NƯỚC GẦU DÂY *

Gầu đôi+tám sợi dây dài
Ao sâu tát mãi sao mai cũng đừ 
Đêm thanh gió mát sòng hư 
Nước trôi bổi chắn bốn người nghỉ tay 
Bồi thêm đất cỏ đan dày 
Tám tay lại vục cho đầy gầu to 
Mương thông trổ chảy xuôi gò 
Những cơn buồn ngủ tròn vo tiếng gàu 
Đọng thanh âm nhịp luôn đều 
Ục ầm tận đáy ào ào sòng cao 
Ruộng đêm được tưới tươi vào 
Mong cho lúa tốt nuôi nhau sống còn 
Hừng đông gà gáy đã giòn 
Thu dây cuộn cả đai mòn, nghỉ thôi./. 

Lưu Xuân Cảnh _ 13.12.2019




---
* Gầu dây hay Gàu dai (giai) là tên gọi (có lẽ theo cách gọi hoặc cách phát âm của tùy nơi) đều để chỉ một công cụ khó có thể thiếu của nhà nông trên đồng ruộng.
Vật liệu tạo nên nó chỉ là vài thứ lặt vặt, rẻ tiền, dễ kiếm như bó nứa, cây tre, con dao sắc để vót nan, cộng với chiếc cưa, … là đã có thể tạo nên một nông cụ hiệu dụng, Nó có hình hơi bị giống cái đầu Trâu, rất thân thiết với Nông dân bao đời nay.
Dọc thân gầu được nẹp chắc bằng hai bản tre hoặc gỗ. Thêm hai dây buộc trên, được gọi là dây miệng, đây là các dây chịu lực chính, gánh toàn bộ trọng lượng nước khi tát. Hai dây buộc dưới là dây đáy, chịu lực ít hơn, dùng để định hướng Gầu theo từng thời điểm khi tát nước.
Tát nước bằng gầu dây cần phải có hai người, mỗi người cầm hai dây phía đối diện đặt song song. Thế đứng hơi nghiêng, chân sau hơi choãi ra trụ vững, chân trước đặt ở một vị trí cố định (được kê cao hơn chân sau – LXC thêm).
Trong một chu kì tát: Bắt đầu hất nhẹ Dây miệng, Dây đáy phía sau hơi nhấc cao. Tiếp theo hai người cùng hơi chùng gối trước và khom lưng thả dây cho gàu rơi xuống vũng nước, lúc này dây miệng thả chùng hơn dây đáy.
Theo quán tính miệng Gầu sẽ vục nhanh vào nước đủ tầm. Khi đó thả nhanh dây đáy chùng hết cỡ, co tay đang cầm dây miệng, đồng thời thẳng gối trước, hơi ngửa người ra sau kéo nhanh Gầu từ dưới vũng vọt lên. Cuối cùng, khi gầu lên cao đến đủ tầm thả chùng Dây miệng, và hất cao Dây đáy để đổ nước, tiếp tục gạt ngang dây miệng về phía đáy, để tiếp chu kì sau.
Người tát nước quen, tùy theo mực nước mà để dây Gầu có độ dài thích hợp với độ chênh lệch của nước. Khi tát nước tay phải dẻo, nhịp nhàng, chỉ tập trung dùng lực ở cơ tay cầm dây miệng, gối trước và vùng thắt lưng, chớ dùng nhiều lực toàn thân sẽ mau mệt. Nói thì dễ, nhưng thực hành cũng không dễ chút nào đâu, nhất là mấy anh “dài lưng tốn vài”! 

+ Khi có hai gàu gọi là gàu đôi, 3 gàu gọi là gàu 3...Rất ít khi có gàu 4 vì chỗ đứng rất kén.