Thứ Ba, 17 tháng 5, 2016



QUÊ 

Miền quê thơ mộng mất khi nào? 
Chẳng thấy bờ tre rợp lối vào 
Biệt tích lia thia cùng sáo sậu 
Mù tăm tu hú với chào mào 
Lưng chừng chiền chiện kêu vang núi 
Lơ lững cánh diều vút tận sao 
Khói bếp lam chiều mờ ảo ảnh 
Lâu rồi nỗi nhớ cứ xôn xao. 

Lưu Xuân Cảnh – 13.5.2016






HẾT ĐƯỜNG TRÁNH 

Dẫu biết rằng nguy vẫn phải dùng! 
Heo gà mắm cá... rặc đồ hung 
Tăng cân, chất cấm thồn đầy bụng 
Tạo nạt, hàng ngăn rải điệp trùng 
Bác học ê hề soi lúng túng 
Sâu giòi lúc nhúc đục lung tung 
Lâu ngày tích tụ gây phù thũng 
Độc dược ăn vào hết dưỡng dung. 

Lưu Xuân Cảnh – 13.5.2016


QUẠT XẾP 

Chưa dùng khép lại thịt lòi ra 
Được mở banh thân xác mịn mà 
Nắng cực ai người không muốn bá 
Hanh hao hỏi kẻ chẳng ưa rà 
Đông về cất giữ lo mèo đá 
Hạ đến xài chơi ngại chuột cà 
Lái gió khi mồ hôi lã chã 
Dồn luồng lúc ướt nhẹp ngoài da. 

Lưu Xuân Cảnh – 12.5.2016




Thứ Năm, 12 tháng 5, 2016



TAN MỘNG 

Hẹn ước chờ ươm những nụ hồng 
Đò tình chở khách vội sang sông 
Em đi sóng hận thừa chơ chỏng 
Anh lại bờ đau thiếu ấm nồng 
Mấy nẻo đoàn viên mà mãi ngóng, 
Bao đường cách biệt lại hằng trông? 
Mơ màng hạnh phúc đà tan mộng 
Em chẳng cùng ta vẹn chữ đồng. 

Lưu Xuân Cảnh – 11.5.2016


NGUY 

Tức nước vỡ bờ dẫu guốc gân 
Nguy to hiểm họa đã kề gần 
Sông khô tôm, cá còn bao lạng, 
Ruộng nẻ khoai, mì được mấy cân? 
Trí giả mua bằng ưa phẩm cấp 
Quan trường bán chức chuộng kim ngân 
Chung tay dẹp loạn vì nòi giống, 
Quyết phải tiêu trừ lũ dã nhân. 

Lưu Xuân Cảnh – 11.5.2016


ĐỜI NGƯỜI 

Muốn thoát sầu bi với não phiền 
Chờ ngày hết kiếp chắc bình yên! 
Trần gian gánh nợ luôn đeo bám 
Cõi thế ôm đồm vẫn khó quên 
Bể khổ trầm luân trời xếp đặt 
Duyên tình cách trở đất bày quen 
Đời người gió thoảng đầy đau đớn 
Chịu đựng qua rồi tựa thảo miên* 

Lưu Xuân Cảnh – 10.5.2016 
--- 
*Cây bông. Thứ mọc như cỏ gọi là "thảo miên". 
(Ý: Chết rồi ra cỏ rác thôi!).


Tung hoành trục khoán 
“Thôi em hãy giữ màu hoa úa 
Kỷ niệm ngàn năm một cuộc đời”. 
(Trích: MÀU MÁU TIGON của Thâm Tâm). 
THÔI THÚC 

THÔI thúc tìm nhau chẳng muốn rời 
EM về nhặt nhạnh mảnh tình rơi 
HÃY khơi luyến ái chôn dòng lệ 
GIỮ lại yêu thương rộn tiếng cười 
MÀU áo còn tươi dù cũ kĩ 
HOA hồng vẫn thắm dẫu săn, lơi 
ÚA sầu chuốc lấy niềm cô quạnh 
KỶ NIỆM NGÀN NĂM MỘT CUỘC ĐỜI. 

Lưu Xuân Cảnh – 10.5.2016


NẮNG HẠN 
(Thể Lộc lư) 

1. 
Cạn kiệt sông hồ nắng chói chang 
Đồng khô cỏ cháy phủ màu vàng 
Trời không xót nỗi người nghèo gánh 
Đất có thương tình kẻ khổ mang? 
Mấy lọ trên khe chờ cả xóm 
Vài xô dưới hố đợi toàn làng 
Chưa mưa nước hụt dân còn khát 
Ngọc Đế uy quyền, dẹp trái ngang. 

2. 
Te tua héo úa lắt lay vàng 
Cạn kiệt sông hồ nắng chói chang 
Ếch ộp vùi thân lo ẩn nấp 
Chim cò bổng cánh tránh đeo mang 
Ve sầu khản giọng than ra rả 
Quốc quốc rè âm khóc lỡ làng 
Lả ngọn bờ tre xơ xác lá 
Im lìm sẻ lạc vụt bay ngang. 

3. 
Lúa chết bao người phải nợ mang 
Làm sao cứu vãn giúp dân làng? 
Suy tàn ruộng rẫy mưa mờ nhạt 
Cạn kiệt sông hồ nắng chói chang 
Bới tận âm ty nguồn tắt ngấm 
Đào cùng địa ngục mạch ngưng ngang 
Thiên đình rộng lượng ban cho nước! 
Đất rủ lòng thương chặn úa vàng. 

4. 
Cằn khô héo hắt bám thôn làng 
Cực nhọc theo hoài nỗi tức ngang 
Mạch chết đâu còn tươi máu đỏ 
Nguồn tiêu chẳng được thắm da vàng 
Mong chờ gạo cội mưa xa lắc 
Cạn kiệt sông hồ nắng chói chang 
Biết đến khi nào qua đại hạn! 
Muôn loài, vạn vật hết hoang mang. 

5. 
Tạo hóa xem chừng quá ngược ngang 
Bày ra thảm họa cháy khô vàng 
Thôi đành chấp nhận nguy dồn ép 
Cũng phải xuôi chiều khốn trót mang 
Xót ruột, đau lòng tan nát xóm 
Thương tâm, rối trí xác xơ làng 
Trời cao có thấu người căm giận!? 
Cạn kiệt sông hồ nắng chói chang. 

Lưu Xuân Cảnh – 09.5.2016




Thứ Hai, 9 tháng 5, 2016



THẬT NHƯ ĐÙA 

Tồn vong chuyện thật cứ như đùa! 
Thực phẩm ăn vào bác sĩ thua 
Chất độc làm phân trồng bắp lúa 
Hung tàn lận nước diệt tôm cua 
Hàn lâm lặng bặt vì ngai múa 
Tiến sĩ im lìm bởi ghế mua 
Tim mạch, ung thư chờ gặp Chúa! 
Tiêu nòi, mất giống não nề chua. 

Lưu Xuân Cảnh – 09.5.2016 






NHỎ TO 

Nghĩ ngợi bao đồng chuyện nhỏ to 
Sinh linh bé bỏng chẳng nhằm nhò 
Gà mà mắc dịch thì chờ ó 
Cá bị sình trương cứ đợi cò 
Há miệng nhe nanh cầy biến chó 
Phùng mang lớn bụng cáo thành bò 
Bầy tôm tép mọn là đồ bỏ 
Mặc chúng than trời, khỏi phải lo! 

Lưu Xuân Cảnh – 08.5.2016







HỎI DẠI KHÔN 

Phùng thời lũ dại lại hơn khôn 
Tột bậc sang giàu hỏi dại khôn? 
Chém chẳng lưu tỳ sao bảo dại? 
Dìm không để vết rõ là khôn 
Trèo lên chung đỉnh ngu hay dại? 
Với đến ngai vàng giỏi khéo khôn 
Sống gửi vinh thân nào phải dại? 
Đời này mấy kẻ biết đường khôn? 

Lưu Xuân Cảnh – 08.5.2016


THÓI ĐỜI 

Trần gian hiếm có được chân thành 
Lắm đứa gàn, thằng háo lợi danh 
Bán rẻ lương tri tâng kẻ mạnh 
Coi khinh thể diện hại người lành 
Nhân tâm nhỏ bé luôn hiu quạnh 
Nghĩa cử hẹp hòi mãi lạnh tanh 
Tức ở ghen ăn, hèn tính cách 
Già mồm dẻo miệng độc tài tranh. 

Lưu Xuân Cảnh – 07.5.2016






CÓ CHI MÀ 

Cười vui trẻ khỏe khỏi mau già 
Lúc đói khi đừ cũng cố nha! 
Bác sĩ đà khuyên nên nhớ lấy 
Bạn phây đã mách tránh quên hà 
Tung hoành* tại kẻ chưa sờ tới 
Trục khoán* sao người lại nói ra!? 
Thỏa mãn tò mò chơi để biết 
Không hay cũng được, có chi mà... 

Lưu Xuân Cảnh - 07.5.2016
--- 
* Đường luật TNBC biến thể.


VÔ HỒN 

Chửa chết mà sao xác cứng đờ 
Im mồm ngậm miệng cứ làm ngơ 
Xem qua rối trí nên gàn dở 
Ngó lại loạn tâm mới hững hờ 
Ác quỷ vì xem thường chẳng sợ 
Hung thần tại hiểu cạn làm lơ 
Bao người chán ngán nhiều trăn trở 
Mấy chú bù nhìn vẫn đứng trơ! 

Lưu Xuân Cảnh – 06.5.2016







LỜI BẤT HỦ* 

Không màng đất Bắc dụ phong vương 
Chẳng phục quyền uy, thịnh đức trường 
Hận giặc xâm lăng kìm xứ sở 
Thù Tàu lấn át chiếm quê hương 
Trung quân vạn thuở lời truyền bá 
Ái quốc muôn đời tiếng khuếch trương 
Tỏ rõ anh hùng, kiên khí phách 
Gương ngời hậu thế, tựa vầng dương. 

Lưu Xuân Cảnh – 06.5.2016 
--- 
* Lời của TRẦN BÌNH TRỌNG: ”Ta thà làm quỷ nước Nam, chứ không thèm làm vương đất Bắc. Ta đã bị bắt thì có một chết mà thôi, can gì mà phải hỏi lôi thôi”.








THÍCH TO 

Làm gì cũng vẽ chuyện cho to 
Tốn của hao tiền kệ chẳng lo! 
Đặt móng cờ phông che rợp cỏ 
Đào mương vải bạc phủ đầy bờ 
Tiêu xài chẳng xót mà vô bổ 
Phí phạm không đau lại dại rồ 
Tiết kiệm vì dân nghèo khó khổ 
Ông bà đã dạy nhớ chưa nô? 

Lưu Xuân Cảnh – 05.5.2016

Thứ Năm, 5 tháng 5, 2016



NẠN DÂN 

Gác mái ngưng chèo nghĩ vẩn vơ 
Vào ra bến bãi dọc theo bờ 
Nhìn tôm đã chết tan tành mộng 
Thấy cá đà sình hụt hẫng mơ 
Sóng biển ầm ầm tim quặn thắt 
Thuyền câu tĩnh lặng mắt hoen mờ 
Tương lai dân tộc và nòi giống 
Biết phải làm gì cứu trẻ thơ. 

Lưu Xuân Cảnh – 05.5.2016


Tung hoành trục khoán - độc vận 
"Vườn ai mướt quá xanh như ngọc, 
Lá trúc che ngang mặt chữ điền." 
(Thơ Hàn Mặc Tử) 
VẪN ĐỢI 

VƯỜN cũ nơi đây kẻ ngược miền 
AI sầu đợi bạn mãi bên hiên 
MƯỚT mồ hôi nhớ ngày đưa tiễn 
QUÁ đẫm châu thương buổi thệ nguyền 
XANH núi mong chờ mây gió quyện 
NHƯ buồm dõi ngóng bến bờ nguyên 
NGỌC tan đá vỡ tình còn luyến 
LÁ TRÚC CHE NGANG MẶT CHỮ ĐIỀN 

Lưu Xuân Cảnh – 05.5.2016








MƯA RÀO 

Đang trưa oi ả chớp giông lòe 
Hối hả kêu bầy rộn lũ ve 
Vội vã mây dồn chân lật đật 
Xôn xao gió giật nón kè kè 
Chim cò chới với bay chầm chậm 
Ếch nhái say sưa nhậu bét nhè 
Bụi cuốn lên trời gà, chó chạy 
Ào ào nước đổ tiếng mưa nghe. 

Lưu Xuân Cảnh – 04.5.2016


NƯỚC 

Mặc sức người đời chọn để đâu 
Thì luôn vẫn giữ thể ban đầu 
Không thay, dẫu hẹp lòng bôi xấu 
Chẳng đổi, dù gàn dạ nhấn sâu 
Lặng sóng bồng bềnh nâng Bắc Đẩu* 
Trào giông đảo lộn nhận Nam Tào* 
Sinh tồn cậy nước đừng đen, lậu** 
Vẩn đục mù mờ, dễ mắc câu. 

Lưu Xuân Cảnh – 03.5.2016 
--- 
* Bắc Đẩu giữ sinh, Nam tào giữ tử. 
** Đen: Điều trái với đạo đức. Lậu: Trái phép, lén lút.








THUYỀN CÂU ĐỨNG BẾN 

Lắm nỗi cơ hàn đất xứ Trung, 
Thuyền câu đứng bến dõi ngàn trùng! 
Gian nan cá chết không người động 
Vất vả dân tàn chẳng kẻ rung 
Đã rũ còn đeo thêm rách rưới 
Đà khô lại buộc nữa bần cùng 
Đồng tiền đủ mạnh xoay thời thế 
Ấn ngọc trao quyền chốn hậu cung. 

Lưu Xuân Cảnh – 01.5.2016






KIẾP NGƯỜI 

Tạo hóa sinh ra đọa kiếp người 
Ban cho tiếng khóc chẳng trao cười 
Chưa khôn đã phải tìm đường bới 
Vẫn dại mà đành kiếm ngõ bươi 
Cực khổ bày trò danh với lợi 
Gay go vẽ chuyện tiếng và lời 
Trăm năm mộng mị chìm trong tối 
Hết sống còn chi giữa đất trời! 

Lưu Xuân Cảnh – 01.5.2016






HỌA ĐẾN 

Nguy to! Họa đến chẳng ai bàn 
Trách nhiệm đâu rồi hỡi các quan? 
Chớ mộng sum vầy vì chặt khúc 
Đừng mơ hạnh phúc bởi phân làn 
Mai kia úp mặt hờn đau khổ 
Mốt nọ cúi đầu oán dã man 
Thức tỉnh đi thôi đừng mụ mẫm 
Kẻo sau cháu chắc lại theo càn. 

Lưu Xuân Cảnh – 01.5.2016

Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2016



VI HÀNH 

Xưa kia cải dạng giấu vương, thần 
Để hiểu đời thường của thứ dân 
Kín đáo về làng vì bổn phận 
Âm thầm xuống phố bởi tình thân 
Bây giờ chẳng có người xung trận 
Hiện tại không còn kẻ hiến dâng 
Gác tía lầu son chờ vét tận 
Xa rời thực tế mộng phù vân. 

Lưu Xuân Cảnh – 30.4.2016






LÁNG GIỀNG 

Nhìn người có vẻ đẹp hơn ta 
Tưởng tốt nhưng sao chẳng mặn mà! 
Lặng lẽ thường lừa mưu đấu đá 
Âm thầm mãi phỉnh chước lân la 
Chờ khi vô ý thì tung quả 
Đợi lúc lơ ngơ lại phá nhà 
Đất diệt trời tru phường dối trá 
Nên chừa kết bạn tránh cho xa. 

Lưu Xuân Cảnh – 29.4.2016




Thứ Năm, 28 tháng 4, 2016



ĐỐI DIỆN 

Gần ngày Ngọc đế gọi quy thiên 
Thấy rõ nguy cơ ở nhãn tiền... 
Quẳng nỗi lo gìn tâm thánh thiện 
Quên điều nghĩ giữ dạ an nhiên 
Hòa vào cát bụi trong trời biển 
Lẫn khuất mây mù với tổ tiên 
Đủng đỉnh vui chơi chờ đối diện 
Khi nào tắt thở chắc bình yên! 

Lưu Xuân Cảnh – 28.4.2016


CƯỚP NƯỚC 

Dây vào chết thảm quá bi thương 
Chất độc gây nên chuyện chẳng thường 
Tàu cộng gian manh tìm đủ hướng 
Cận Bình mánh khóe kiếm nhiều phương 
Âm mưu đốn mạt phường gai chướng 
Thủ đoạn đê hèn bọn bất lương 
Phải biết nghe dân đừng trịch thượng 
Lăm le cướp nước họa khôn lường. 

Lưu Xuân Cảnh – 26.4.2016


Kính viếng Bác Lưu Văn Bồi. 
Thôn Đại, Phụng Công, Văn Giang, Hưng Yên. 
Hay tin Bác mất lúc 19 giờ 00 ngày 26/04/2016. 

NGHẸN NGÀO 

Đã hết! Từ nay vắng tiếng cười, 
Đau buồn, vĩnh biệt lệ tuôn rơi. 
Không còn những lúc chờ trao đổi 
Chẳng được đôi khi nhận đắp bồi 
Cõi thế nơi này luôn ngóng đợi 
Hoàng tuyền chốn ấy mãi rong chơi 
Hai miền nam bắc xa vời vợi 
Thắp nén tâm hương kính viếng người./. 

Lưu Xuân Cảnh 
Bình Định - 22 giờ 00 ngày 26.4.2016