Thứ Năm, 30 tháng 6, 2016



BẬN BỊU 

Ít viết vì nay bận lắm rồi! 
Học hành, kèm cặp với vui chơi 
Người quen biết rõ còn lui tới 
Kẻ lạ đâu hay đã đổi dời 
Nhắn gửi anh em đừng nghĩ ngợi 
Thanh cần bạn hữu chớ săm soi 
Qua hè được rãnh thôi mong đợi 
Gặp gỡ, giao lưu hớn hở cười. 

Lưu Xuân Cảnh – 30.6.2016 






BỨC TRANH TẠO HÓA 

Cát nổi ven bờ cũng tựa em 
Vừa nhìn đã thấy ló rêu êm 
Lơ thơ một bụi bao anh ngắm 
Thưa thớt vài hàng mấy chú xem 
Kiếm chữ xa gần vì cũng muốn... 
Tìm câu úp mở bởi đang thèm... 
Thi nhân tả thực thì khô cứng 
Mượn lối ngoa ngôn, đá hóa mềm. 

Lưu Xuân Cảnh – 28.6.2016 





NIỀM TIN 

Rực nắng lên rồi lạnh sẽ tan 
Còn đâu rét buốt phủ cơ hàn! 
Qua cơn bĩ cực âm u tản 
Thoát nỗi điêu linh vắng vẻ tàn 
Gắng đợi tương lai đừng chán ngán 
Chờ mong hạnh phúc chớ phàn nàn 
Biển đông trái khoáy dù khô cạn 
Đạo nghĩa chân thành vẫn chứa chan. 

Lưu Xuân Cảnh – 27.6.2016 





HY VỌNG 

Được nghỉ về hè cháu với ông 
Vui nhiều lại khó để ngồi không 
Ban mai đố chữ, lo chăm học 
Buổi tối tìm câu, mộng hóa rồng 
Giải toán vio...* đâu chịu bỏ 
Làm văn Tiếng Việt phải thành công 
Tương lai gửi cả vào hy vọng... 
Rạng rỡ danh gia đẹp giống dòng. 

Lưu Xuân Cảnh – 25.6.2016 
--- 
*Violympic 





CẢM CHIỀU 

Vạt nắng nghiêng dài đổ bóng cây 
Đàn chim ríu rít gọi tìm bầy 
Lao xao khóm trúc cành run rẩy 
Thất thểu hàng tùng nhánh lắt lay 
Giữa khoảng trời xa đôi cánh vẫy 
Trên vùng biển rộng một mình bay 
Bôn ba hồ hải bao la vậy! 
Mấy kẻ tinh tường biết dở hay? 

Lưu Xuân Cảnh – 22.6.2016 




Thứ Ba, 21 tháng 6, 2016



NGHĨA PHU THÊ 

Tơ hồng Nguyệt Lão kết phu thê 
Gắn bó cùng nhau giữ hẹn thề 
Tóc bạc da mồi tình vẫn kế 
Răng long gối mỏi nghĩa luôn kề 
Ngàn năm tạo vật còn bồng bế 
Một kiếp con người cố chở che 
Nát ngọc tan vàng không biến chế 
Thủy chung sau trước vẹn tư bề. 

Lưu Xuân Cảnh – 20.6.2016 






VUI HÈ 

Cháu được về ông mấy tháng hè 
Câu lời rôm rả tựa đàn ve 
Ra vườn chạy nhảy xem giun, dế 
Xuống bãi chơi đùa ngắm vịt, dê 
Bóng phủ “ăn quan”* bên gốc khế 
Che tàn “đánh đáo”* cạnh hàng me 
Cùng vui gợi nhớ thời con trẻ 
“Thả đỉa ba ba, chấm muối mè”*. 

Lưu Xuân Cảnh – 17.6.2016 
--- 
*Những trò chơi dân gian. 


VÌ MÊ 

Ngày đêm bất kể dẫu lu bù... 
Có đá thì dòm bỏ cả bu 
Rối việc quên ăn thêm ngái ngủ 
Vì mê ráng chịu cái lưng gù. 

Lưu Xuân Cảnh – 16.6.2016


TRÒ CHƠI BÓNG ĐÁ 
Độc vận - Nđt 

Vần chân quả bóng lại lăn tròn 
Mở trận tranh hùng lão hóa non 
Những nẻo hô hào, mong nhận đón 
Nhiều nơi cổ vũ, giấu chui lòn 
Giành đâu dễ được mà tung ngón, 
Cướp đã nên gì bị chửi: Con…!? 
Giữa buổi bày binh người kén chọn 
Chừng thua mới hiểu mộng không còn. 

Lưu Xuân Cảnh – 16.6.2016 






NGHỊCH LÝ 

Một lũ cùng chơi thuở ở truồng 
Làm nên, mỗi đứa lại riêng đường 
Vào nơi rác rưởi em tăm tối 
Xuống chốn bèo rơm mỗ chán chường 
Dạo ấy nhiều thằng đù rõ mặt 
Bây giờ lắm kẻ ngố lên hương 
Nhà cao cửa rộng danh vang khắp 
Mọt nước, sâu dân nỗi đoạn trường. 

Lưu Xuân Cảnh – 14.6.2016 






BẾN HẸN 

Bãi dọc dòng sông rợp bóng dừa 
Đong đầy kỷ niệm thuở ngày xưa 
Tan trường đợi bạn bên bờ dứa 
Hết học chờ em cạnh gốc cừa 
Giận dỗi hôm nào quên chuyện hứa 
Thương sao bữa nọ mắc câu lừa 
Chiều nay trở lại đâu còn nữa! 
Nặng trĩu bên lòng, ướt lạnh mưa. 

Lưu Xuân Cảnh – 11.6.2016 




Thứ Bảy, 11 tháng 6, 2016



SỞ THÚ 

Nơi này có đủ các loài nuôi 
Dưới biển, trên rừng chỉ để vui 
Lũ rắn hoang mang tìm cách dũi 
Bầy voi lo sợ kiếm đường lùi 
Hùm thiêng thất thế đành chui nhủi 
Hổ dữ sa cơ phải ngậm ngùi 
Cũi sắt lồng tre thân lủi thủi 
Chuồng nào thú ấy đã lòi đuôi. 

Lưu Xuân Cảnh – 09.6.2016 



NHIÊU KHÊ 

Dối trá lọc lừa chuyện thấy ghê! 
Vì chưng muốn sống phải hành nghề? 
Bao thằng chẳng học mong chờ thế 
Lắm đứa không tiền đợi ngóng thuê 
Chiếm đoạt nơi ngồi bày đủ kế 
Phân tranh chỗ đứng vẽ nhiều bề 
Làm ra của quý thì treo trễ 
Nhậu nhẹt chơi bời hết ngõ chê! 

Lưu Xuân Cảnh – 07.6.2016 



ĐẦU TRÂU MẶT NGỰA 

Xu thời lắm kẻ nịnh tung hô 
Thất thế ra rìa hết lọng, ô 
Mấy lão hay rằng kề miệng hố! 
Bao ông biết được sát bờ hồ? 
Sa chân vực thẳm thân cầm cố 
Mất chức lao tù xác báo cô 
Một lũ đầu trâu phường khả ố 
Cáo chung mặt ngựa bọn hung đồ. 

Lưu Xuân Cảnh – 07.6.2016 


VỊNH CÁI DÙ 

Chui đầu tránh nắng lẫn che mưa 
Xếp lại cầm tay chỉ đánh lừa 
Đuổi chó khi nhà ran tiếng sủa 
Xua gà lúc ngõ vắng lời thưa 
Thân to vững bóng, nơi nương tựa 
Xác nhỏ nghiêng hình, chốn đẩy đưa 
Bám cán ôm đồm người chọn lựa 
Ô dù lắm kẻ thích a dua. 

Lưu Xuân Cảnh – 05.6.2016 


PHÙ DU 

Sinh ra chốc lát cũng xong phần 
Rũ cánh theo đèn ở góc sân 
Bé nhỏ không ai dòm có thấy, 
Tí hon chẳng kẻ ngó nào cần? 
Thân tan trộn trạo vùi trong đất 
Xác rữa lăn nhào lẫn dưới chân 
Chỉ thoảng phù du rồi biến mất 
Thì xin chớ khổ ải thêm lần. 

Lưu Xuân Cảnh – 01.6.2016 

Thứ Ba, 31 tháng 5, 2016



XƯƠNG RỒNG 

Nắng hạn khô cằn vẫn nở hoa 
Xương rồng trụ vững chốn phong ba 
Chông gai còi cọc tình sâu sắc 
Khía cạnh khẳng khiu nghĩa đậm đà 
Bóng dáng liêu xiêu mà rực rỡ 
Thân hình mảnh khảnh lại kiêu sa 
Dù cho thiếu nước nhờ sương đọng 
Chắt lọc hiến dâng những ngọc ngà. 

Lưu Xuân Cảnh – 31.5.2016 




Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2016



NGHĨ 

Nằm đêm tay trán nghĩ bao đồng 
Có phải ông trời quá bất công? 
Lắm kẻ làm hoài nhà cứ trống 
Nhiều người chơi mãi khách thêm đông 
Xác thân cực khổ cùn hy vọng 
Mặt mũi bơ phờ mỏi đợi trông 
Khốn nạn! Đói no mà phấp phỏng 
Thà rằng nhận lấy kiếp rêu rong. 

Lưu Xuân Cảnh – 29.5.2016 






CHỚ CÓ THAM 

Nước Nam sở hữu bởi dân Nam 
Khẳng định rạch ròi chớ có tham! 
Dẫu lấn bao lần sao khuất phục 
Dù đè mấy lượt dễ gì kham! 
Muôn người một dạ không nao núng 
Triệu kẻ lòng chung đã hiểu ngầm... 
Thế mạnh trong tay chưa chắc thắng 
Ôm đồm, khó giữ được nhân tâm. 

Lưu Xuân Cảnh – 27.5.2016 






SÔNG NÚI VIỆT NAM 
*
Tung hoành trục khoán 
"Sông núi nước Nam vua Nam ở, 
Rành rành định phận tại sách trời" 
Trích thơ Lý Thường Kiệt. 
*
SÔNG quê quấn quít chẳng xa rời 
NÚI biếc vẫn bền cạnh biển khơi 
NƯỚC Việt ngàn năm còn vững cõi 
NAM bang vạn thuở mãi tươi đời 
VUA Tàu hung hãn bao người đợi? 
NAM Đế hiền hòa lắm kẻ chơi 
Ở ác gian tham không thuận lợi 
RÀNH RÀNH ĐỊNH PHẬN TẠI SÁCH TRỜI. 

Lưu Xuân Cảnh – 27.5.2016 






TÌNH ĐÃ LỠ 

Tình ta đã lỡ, khó thương vì... 
Những nỗi ưu phiền bởi lắm khi... 
Lão Nguyệt xe duyên là sở dĩ... 
Ông Tơ tác hợp tại chưa gì... 
Truân chuyên mấy nỗi còn phung phí... 
Lận đận bao ngần cũng bỏ đi... 
Nhận lấy chua cay, đời dị nghị... 
Bằng như có thể... nếu xa thì... 

Lưu Xuân Cảnh – 26.5.2016


SÔNG ĐẦY KHÓ QUA 

Sông đầy nước chảy cuộn dòng trôi 
Nhấp nhổm không yên đứng lại ngồi 
Muốn đến bờ mơ tìm cách lội 
Mong về bến hẹn kiếm đường thôi 
Nguy nan, cẩn tắc xin đừng vội! 
Cấp thiết, chỉn chu tránh lấy rồi 
Cách trở làm sao mà kết nối 
Bên nầy phía nọ chịu chia đôi. 

Lưu Xuân Cảnh – 25.5.2016

Thứ Tư, 25 tháng 5, 2016



BÌNH MINH 

Đằng xa hửng sáng mảng mây hồng 
Ẩn hiện sao mờ ở phía đông 
Một lúc khoe tươi đồi sống động 
Hồi lâu lộ rõ núi tồng ngồng 
Trên bờ ngọn cỏ sương còn đọng 
Dưới bãi be thuyền nắng đã chong 
Thức tỉnh nhân gian đừng đắm mộng 
Tưng bừng ngày mới rạng niềm mong. 

Lưu Xuân Cảnh – 25.5.2016 






HỌC GIẢN DỊ 

Đẳng cấp chan hòa, để mến thương 
Dù ngôi Tổng Thống cũng bình thường 
Lên đài cẩn thận nên xem hướng 
Xuống phố tùy cơ mới lựa đường 
Hà Nội xinh tươi, nơi hổ trướng 
Ba Đình rạng rỡ, chốn vầng dương 
Gương ngời giản dị cùng tư tưởng!? 
Phải học lưu đời chút dạ hương. 

Lưu Xuân Cảnh – 24.5.2016 






KHÔNG CHỒNG 

Không chồng chán ngấy tủi lê thê 
Tối lạnh thân cô thật não nề 
Mãi oán ông Tơ, thù thậm tệ 
Luôn căm lão Nguyệt, hận tràn trề 
Thời xuân đã hết người khi dễ 
Tuổi ngọc không còn kẻ trách chê 
Nín lặng âm thầm là diệu kế 
Dù đời dẫu đẹp cũng tung hê. 

Lưu Xuân Cảnh – 24.5.2016


CHỮ KÝ SINH LỜI 

Thỏa thuận bao điều được mấy trang!? 
Đà quên chất độc hại dân làng 
Giờ đây súng Mỹ đem mua bán 
Thuở nọ “da cam“ chửa lụi tàn 
Bún chả bình dân ăn mỗi bát 
Đô la đẳng cấp nhận liên tràng 
Ông về mất chức còn văn bản 
Chữ ký sinh lời lợi triệu quan. 

Lưu Xuân Cảnh – 24.5.2016 







VIỆT MỸ HỮU NGHỊ 

Việt Mỹ hôm nay hữu nghị mà! 
Hai bên đối địch chuyển sang hòa 
Thù xưa gác lại, tình bên ả 
Hận cũ lui vào, phúc của ta! 
Gạt bỏ sen đầm từng xảo trá 
Mang về thiện chí ắt nở hoa 
Mong sao đất nước đừng nghiêng ngả 
Độc lập tự do đến mọi nhà. 

Lưu Xuân Cảnh – 23.5.2016






GIẤC NAM KHA 

Đêm khuya vắng vẻ gió len buồng 
Tỉnh giấc nam kha bởi tiếng chuông (Hạt tất) 
Đứa nhỏ khóc nhè không sữa uống 
Ông to cười khẩy có vai tuồng 
Vùng biên lính chặn gian quàng cuống 
Chốn ải quân ngăn giặc sợ cuồng 
Mấy thứ tào lao ngài chẳng chuộng 
Nhà lầu gái đẹp dễ gì buông! 

Lưu Xuân Cảnh – 23.5.2016 






SANG CHIỀU 

Người đi viễn xứ nhớ quê nhiều 
Bởi kế sinh tồn phải dạt xiêu 
Ước được quay về chăm rặng liễu 
Mong sao trở lại thả dây diều 
Hoài thương giọng hát thời xuân giễu 
Mãi luyến câu hò thuở hạ thiêu 
Tuổi trẻ ngày xưa tình tuyệt diệu 
Giờ đây tóc bạc ngả sang chiều. 

Lưu Xuân Cảnh – 22.5.2016 









GIƯỜNG ĐƠN GỐI CHIẾC 

Lẻ bóng năm canh lắm não nề 
Giường đơn gối chiếc hận ê chề 
Trăng soi ảo ảnh đầy tàn tệ 
Nến rọi siêu hình quá tái tê 
Nghịch lý oái oăm sầu đáo để 
Tâm can bứt rứt tủi tràn trề 
Ông trời bỡn cợt trêu nhân thế 
Phải tội chi mà thiếu thiếp thê? 

Lưu Xuân Cảnh – 22.5.2016 



Chủ Nhật, 22 tháng 5, 2016



ĐI BẦU 

Hai hai* thức dậy nhớ đi bầu 
Đại diện cho mình để tấu, tâu 
Gắng tuyển người tài không phải mọt 
Nên tìm kẻ đức chẳng là sâu 
Mong cho chú mạnh đừng ăn bám 
Muốn được cô trung chớ cạnh cầu 
Ước vọng ngôi cao chung mục đích 
Muôn dân no ấm hưởng sang giàu. 

Lưu Xuân Cảnh – 21.5.2016 
--- 
* Ngày 22/5/2016