Trăng soi tường, nó lên đường
Bến cũ dòng trôi bao lưu luyến
Sao mờ bước dẫm mấy vấn vương
Xóm nhỏ lều đơn vắng lặng
Đa to ngõ hẹp đoạn trường
Chẳng thấy quay về nhiều đông hạ
Đi rồi bỏ lại vạn niềm thương…!
Lưu Xuân Cảnh. 17.3.23
Trăng soi tường, nó lên đường
Bến cũ dòng trôi bao lưu luyến
Sao mờ bước dẫm mấy vấn vương
Xóm nhỏ lều đơn vắng lặng
Đa to ngõ hẹp đoạn trường
Chẳng thấy quay về nhiều đông hạ
Đi rồi bỏ lại vạn niềm thương…!
Lưu Xuân Cảnh. 17.3.23
Gửi về em mùi hương đằm thương mến
Giữa trời Xuân cỏ biếc dát nắng vàng.
Nhớ lắm ngày xưa bao điều nuối tiếc
Giá đừng rời xa hạnh phúc dường nào !?
Hai ta đang cùng dưới một trời sao
Mà chẳng rõ về nhau: còn hay mất ?
Khoảng không rộng với tuổi già ngăn bước
Mà tâm hồn trẻ mãi lúc vừa yêu.
Thuở ngây thơ hương dủ dẻ trong chiều
Anh thầm thì chạm vào hương ngọt lịm.
Giờ vẫn vậy nhưng chiều chua chát lắm
Mỗi mình anh gặm nhấm nỗi niềm riêng.
Hạnh phúc đủ đầy lòng vẫn chưa yên
Chẳng lý do mà sao luôn dằn vặt ?
Mãi khắc trong tim nét buồn ánh mắt
Rồi sẽ đeo hoài đến lúc xuôi tay.
Thân gửi về em chỉ để giãi bày…
Lưu Xuân Cảnh _ 27.01.2023
Ta luôn mãi có nhau
Dẫu bạc tóc phai màu
Thuở trẻ tình sôi nổi
Thời già nghĩa nặng sâu
Chung lòng câu gắn kết
Hợp ý chữ dài lâu
Nguyệt Lão đà xe sợi
Tơ hồng chẳng đứt đâu !
Lưu Xuân Cảnh _ 08.01.2023
Đã là tớ của dân
Nỡ phá chủ suy tàn
Nhũng loạn, người ai oán
Thở dài một tiếng than !
Bậc đá trơn mòn
Thương mình tránh chọn kiểu lòn chen
Vứt bỏ ngoài tai những chuyện hèn
Dẫu kẻ làm sang người bọc kén
Dù ai thích chảnh miệng loa kèn
Em đừng để ý lòng e thẹn
Bậu hãy bình tâm trí khỏi rèn
Chỉ sống chân tình sao ngại trẽn
Mầm gieo hạnh phúc tỏ hơn đèn.
Lưu Xuân Cảnh - 08.3.2022
Góc bếp mùa đông
Khói củi cay nồng
Ấm no, mưa xối, bão giông
Đâu rồi tay mẹ...? Cõi lòng xót xa!
Những buổi trăng ngà
Bên bếp cùng cha
Nghe bày đuổi cáo bắt gà
Như còn vang vọng cõi xa điệp trùng
Đêm tối mông lung
Ánh lửa bập bùng
Điểm chờ, nơi hẹn tình chung
Tám người sum họp ăn cùng một mâm
Những khoảng lặng thầm
Áo rách, môi thâm
Truân chuyên mẹ đội mưa dầm
Gặt hồi, cấy mướn rét bầm cả chân
Lửa ấm tình thân
Sưởi đã bao lần
Lớn từ góc bếp ra sân
Trọn đời ấm áp vạn lần nhớ thương ./.
Lưu Xuân Cảnh – 06.02.2022
Qua thời nhặt ốc với mò cua
Kiếm cái ăn đâu phải chuyện đùa
Áo vải che người chưa đủ kín
Rơm bùn bám cẳng đã thành chua
Thương bao bà mẹ ngày không có
Xót những cô nàng bữa được thua
Cảnh khổ cho nên đành chịu đựng
Mưa giăng nắng dọi cả trăm mùa ./.