Thứ Bảy, 15 tháng 4, 2023

TRỒNG LÚA THỜI NAY (Nđt, Ltt, Ntv)

Đợi đủ trăm ngày giống đã gieo

Hằng mong vẫn ngóng để xoay nghèo

Bông quằn hạt mẩy cơm bùi chén

Gié nặng chùm sai phở đẫm lèo

Giữ lấy nghề nông, làm kiểu sạ

Rồi thu gạo trắng, bỏ trâu đèo 

Ngàn năm chịu khó giờ thong thả

Khỏi vác cày cơ cực mãi chèo.


Lưu Xuân Cảnh - 15.4.2023




Thứ Sáu, 17 tháng 3, 2023

RA ĐI. (LNT)


Nhà khói hương, kẻ gió sương

Trăng soi tường, nó lên đường

Bến cũ dòng trôi bao lưu luyến

Sao mờ bước dẫm mấy vấn vương

Xóm nhỏ lều đơn vắng lặng

Đa to ngõ hẹp đoạn trường

Chẳng thấy quay về nhiều đông hạ

Đi rồi bỏ lại vạn niềm thương…!


Lưu Xuân Cảnh. 17.3.23









Thứ Hai, 6 tháng 2, 2023

NHỚ MẸ (Nđt- Ltt- Ntv- Bvđâ)



Lửa bén nhang trầm lệ đã vơi
Hình mây dáng mẹ ở lưng trời
Trong chiều nắng nhạt câu đùa gởi
Giữa buổi mưa mù tiếng dạy rơi
Quạnh quẽ sân vườn cây phủ lối
Đìu hiu giậu ngõ ảnh im lời
Lòng đau quặn thắt sầu dâng trỗi
Nhớ nghĩ thương nhiều tủi lại khơi

Lưu Xuân Cảnh - 06.02.2023







Thứ Sáu, 27 tháng 1, 2023

HƯƠNG XƯA

Gửi về em mùi hương đằm thương mến

Giữa trời Xuân cỏ biếc dát nắng vàng.

Nhớ lắm ngày xưa bao điều nuối tiếc

Giá đừng rời xa hạnh phúc dường nào !?

Hai ta đang cùng dưới một trời sao

Mà chẳng rõ về nhau: còn hay mất ?

Khoảng không rộng với tuổi già ngăn bước

Mà tâm hồn trẻ mãi lúc vừa yêu.

Thuở ngây thơ hương dủ dẻ trong chiều

Anh thầm thì chạm vào hương ngọt lịm.

Giờ vẫn vậy nhưng chiều chua chát lắm

Mỗi mình anh gặm nhấm nỗi niềm riêng.

Hạnh phúc đủ đầy lòng vẫn chưa yên

Chẳng lý do mà sao luôn dằn vặt ?

Mãi khắc trong tim nét buồn ánh mắt

Rồi sẽ đeo hoài đến lúc xuôi tay.

Thân gửi về em chỉ để giãi bày…


Lưu Xuân Cảnh _ 27.01.2023









Chủ Nhật, 8 tháng 1, 2023

TÌNH GIÀ

Ta luôn mãi có nhau 

Dẫu bạc tóc phai màu

Thuở trẻ tình sôi nổi

Thời già nghĩa nặng sâu

Chung lòng câu gắn kết

Hợp ý chữ dài lâu

Nguyệt Lão đà xe sợi

Tơ hồng chẳng đứt đâu !


Lưu Xuân Cảnh _ 08.01.2023    











Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2022

THUYỀN NAN

Ta bơi lội giữa biển đời dậy sóng
Thân thuyền nan nên mãi chịu tròng trành
Lòng ao ước được yên nơi bến bãi
Mà gió cứ xô, buồm đẩy lênh đênh
Sấm chớp giông rền nguy khốn triền miên
Trong mênh mông biết về đâu neo đậu !?
Đành phó mặc theo chiều trôi định mệnh
Hy vọng phía bờ…rồi tới rạng đông…
Những tia nắng xua giá buốt cõi lòng
Để được nhìn khoảng trời cao lồng lộng
Bến mong đợi … mà sáng đà chuyển tối.
Ta lại lao vào vắng lặng, mông lung
Lại ước ao bên bếp lửa bập bùng
Có hơi ấm của tình thân đồng loại
Trong êm nhẹ không gầm gào, rít rú
Để quên đi sợ hãi giữa cuồng phong.
Ta cứ hỏi sao mãi chịu bồng bềnh,
Được sinh ra để ôm vào nỗi cực !?


Lưu Xuân Cảnh – 09.12.2022

 
Hình minh họa từ Google

Thứ Năm, 1 tháng 12, 2022

TIẾNG MƯA _ Thơ Ngũ Ngôn Luật (Ngũ Ngôn Luật Thi)



Lộp độp tiếng mưa rơi
Phên thưa lộng gió trời
Trong phòng nghe dế trỗi
Dưới nước dội dầm bơi
Nghĩ sợ ngày nghèo đói
Thương buồn tháng cạn vơi
Thân mành không sức chịu
Trước bão tố tình đời./.

Lưu Xuân Cảnh – 01.12.22




Thứ Ba, 22 tháng 11, 2022

PHÁ ĐÁM

Đêm chưa ngủ mắt ngó trần mùng
Động đậy trườn bò giật với rung
Tức giận soi đèn tìm bửa củi
Mày mò lấy gậy thọc bù hung
Vì bay thức giấc chờ căm phẫn.
Tại nó tàn canh muốn nổi khùng
Một lũ ăn dơ còn phá đám
Ra tay diệt hết bọn côn trùng.

Lưu Xuân Cảnh – 21.11.22



Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2022

BỎ TRẦU (Nđt, Nv, Ltt, Ntv)



Phụ nữ thời nay bỏ hết trầu
Dư tiền sửa sắc đẹp bền lâu
Viền môi đã chọn son nào xấu
Vẽ mắt còn xăm kẻ đặng ngầu
Lá quyện cùng vôi thành đỏ thẫm
Cau hòa với rễ tạo màu nâu
Ngàn xưa sẽ mất không truyền hậu
Chỉ đọng trong lòng khắc giữ sâu./.

Lưu Xuân Cảnh – 06.11.22





(Ngũ tuyệt thanh) NẠN

 Đã là tớ của dân

Nỡ phá chủ suy tàn

Nhũng loạn, người ai oán

Thở dài một tiếng than !


Lưu Xuân Cảnh – 06.11.22






Thứ Hai, 24 tháng 10, 2022

LỠ THÌ

Trắc trở đời nàng một chữ yêu
Trao đi đáp lại chẳng chi nhiều
Chờ phai ngõ mộng gầy hoa cúc
Đợi nửa chừng xuân héo nụ điều.
Bởi đã thề nguyền nên mãi níu
Vì từng hẹn ước vẫn luôn điu
Tin buồn, thất vọng lòng chua xót
Lụi nắng đêm về cảnh hắt hiu.


Lưu Xuân Cảnh – 24.10.2022




Thứ Hai, 15 tháng 8, 2022

CHÁI NHÀ

 Bậc đá trơn mòn


Những bước đời con

Đong đầy kỷ niệm "vàng son"

Dù lâu biết mấy mãi còn luyến thương.

Tiếng gọi ểnh ương

Nước đọng đầy mương

Cua bò vào tận sân vườn

Hang tròn nho nhỏ xoi đường nuôi cua

Giọt xói ngày mưa

Chua lẻ lưa thưa

Mọc bên bậc đá mẹ chừa

Rau ngon thuở nhỏ còn ưa tới giờ

Tháng hạ, trưa mơ

Tiếng mẹ ầu ơ

Kẻo cà kẻo kẹt ru thơ

Cột tre mái rạ vàng mơ giấc nồng

Rét buốt mùa đông

Khói bếp cay nồng

Dưới hiên quyện chặt ấm lòng

Giọt rơi hứng được nước trong đầy vò

Cảnh mộng tròn vo

Một thuở đói no

Giờ tìm đâu dễ thấy cho

Ngàn thương vạn nhớ, phiền lo cũng đành !


Lưu Xuân Cảnh – 15.08.2022




Thứ Tư, 9 tháng 3, 2022

THƯƠNG (Nđt, nv, ltvt, ntvv)

Thương mình tránh chọn kiểu lòn chen

Vứt bỏ ngoài tai những chuyện hèn

Dẫu kẻ làm sang người bọc kén

Dù ai thích chảnh miệng loa kèn

Em đừng để ý lòng e thẹn

Bậu hãy bình tâm trí khỏi rèn

Chỉ sống chân tình sao ngại trẽn

Mầm gieo hạnh phúc tỏ hơn đèn.


Lưu Xuân Cảnh - 08.3.2022





Thứ Tư, 16 tháng 2, 2022

GÓC BẾP

Góc bếp mùa đông

Khói củi cay nồng

Ấm no, mưa xối, bão giông

Đâu rồi tay mẹ...? Cõi lòng xót xa!

Những buổi trăng ngà

Bên bếp cùng cha

Nghe bày đuổi cáo bắt gà

Như còn vang vọng cõi xa điệp trùng

Đêm tối mông lung

Ánh lửa bập bùng

Điểm chờ, nơi hẹn tình chung

Tám người sum họp ăn cùng một mâm

Những khoảng lặng thầm

Áo rách, môi thâm

Truân chuyên mẹ đội mưa dầm

Gặt hồi, cấy mướn rét bầm cả chân

Lửa ấm tình thân

Sưởi đã bao lần

Lớn từ góc bếp ra sân

Trọn đời ấm áp vạn lần nhớ thương ./.


Lưu Xuân Cảnh – 06.02.2022






MONG MANH

Mong manh như cánh chuồn chuồn
Sợi tơ rũ giữa trận cuồng rõ to.
Con thiêu thân trước lửa lò
Bám vào đâu để đỡ lo mất, còn!

Lưu Xuân Cảnh - 21.12.2021




Thứ Hai, 6 tháng 12, 2021

NHỚ XƯA

 

Nhớ cảnh nhà xưa
Mát rượi nắng trưa
Giậu ngoài mượt lá răng cưa
Vượt trên vòm rậm bóng dừa bạc thân
Ký ức về gần
Níu chặt đôi chân
Đâu rồi ! Khoảng hẹp góc sân
Bạn bè đánh đáo bao lần mẹ la
Ẩn hiện ngày qua
Mái rạ, hàng cà
Cha ngồi tiếng đục vang xa
Miếng cơm, manh áo cả nhà cậy ông
Lúa cấy trên đồng
Mẹ mót từng bông
Đỡ lòng nắng hạ mưa đông
Khổ thân, ấm lạnh chỉ trông ngọt lành
Ước muốn chưa thành
Cuộc sống mong manh
Bỏ nhà để lánh chiến tranh
Quay về tay trắng tan tành bụi tro
Vạn tủi ngàn lo
Nheo nhóc đói no
Cơ trời chẳng đến không cho
Chịu đời khổ não tơ vò rối tung
Bí bách mịt mùng
Nghĩ ngợi mông lung
Cũng đành cảnh ngộ chung chung
Tay làm mà bụng xót run cả người
...
Đã có một thời
Nhớ mãi ngàn đời
Cả nhà đầm ấm thảnh thơi
Nhưng rồi biến mất chìm nơi khuất nào !?
Lưu Xuân Cảnh – 20.4.2021




MÒ CUA BẮT ỐC

Qua thời nhặt ốc với mò cua

Kiếm cái ăn đâu phải chuyện đùa

Áo vải che người chưa đủ kín

Rơm bùn bám cẳng đã thành chua

Thương bao bà mẹ ngày không có

Xót những cô nàng bữa được thua

Cảnh khổ cho nên đành chịu đựng

Mưa giăng nắng dọi cả trăm mùa ./.


Lưu Xuân Cảnh – 06.12.2021




Thứ Sáu, 12 tháng 3, 2021

HOA HỒNG

Hồng Tỉ Muội cánh thắm còn đang giấu
Ta từng chăm và đợi đến mãn khai
Không nóng vội dễ gãy cành rụng lá
Bỏ công trồng mọi giá đẹp tương lai
Lắm hôm chờ sẽ rực một sớm mai
Nhỏ nhắn xinh xinh đất trời ấp ủ
Mượt, mềm, nhẹ, say mê và quyến rủ
Chẳng phụ người, khổ chủ thích và yêu./.

Lưu Xuân Cảnh – 12.3.2021



LỄ CÚNG TẢO MỘ

Thắp nén nhang trầm tỏa khói hương
Linh thiêng Tiên tổ ngự từ đường
Cháu con tề tựu dâng niềm nhớ
Họ tộc sum vầy tỏ tiếc thương
Vạn thuở ghi hoài lòng nghĩa khí
Ngàn năm giữ mãi tính kiên cường
Mùng mười tảo mộ Lưu chi bốn
Nguyện đáp ân dày mãi sáng gương./.

Lưu Xuân Cảnh – 12.3.2021




CHỚ PHỤ

YÊU người chớ phụ bởi đau THƯƠNG
BẤT kể hèn sang chọn cũng THƯỜNG
ĐỊNH cặp cùng nhau thì chỉnh HƯỚNG
TÌM về với họ tránh nhầm PHƯƠNG
TIÊN suy hậu tính không cần LƯỢNG
LỌC gạn soi xem chẳng thể LƯỜNG
CỨ thật tình đừng vì ảo TƯỞNG
CÒN nhiều trắc trở gặp và VƯƠNG./.

Lưu Xuân Cảnh – 12.3.2021



Thứ Tư, 30 tháng 12, 2020

TÌNH ĐỒNG BÀO (Ngũ tuyệt thanh)

Khẩn cầu lặng rét đông 
Đượm lửa sẽ yên lòng 
Để mọi người thôi cóng 
Hỡi trời thấu nguyện không ! 

Lưu Xuân Cảnh – 25.12.2020



@ ĐÔNG LẠI VỀ

Mùa đông trở lạnh nhớ không nè ! 
Mặc nỉ thương người trống chỗ che 
Giữ ấm trao về nơi ổ rạ 
Gom nồng gửi lại chốn giường tre 
Đêm dài giấc ngủ nào yên được 
Tháng rộng nồi cơm chỉ rỗng kè 
Một mảy tình thôi đời bớt não 
Tu chùa mấy nữa chẳng bằng nghe ! 

Lưu Xuân Cảnh – 16.12.2020




VỀ LẠI TUỔI THƠ

Một chiếc cần câu 
Thêm cái vịt bầu 
Men theo ruộng trũng, mương sâu 
Ta đi đến chốn mong... cầu... ước mơ 
Bát ngát xanh lơ 
Rộng lớn ngây thơ 
Móc, sim, lau, sậy ven bờ 
Như là đã hẹn như mời gọi ta 
Dõi mắt tầm xa 
Mây gió bôn ba 
Bay đâu vội vã sa đà!? 
Mà che ánh nắng cỏ hoa tối màu 
Í ới gọi nhau 
Giúp để trèo cao 
Vượt đồi leo dốc cho mau 
Tranh dành đổ cộ* của tao của mày 
Rúc bụi hăng say 
Gai nhọn đâm tay 
Dù đau cứ mãi loay hoay 
Hái cho được quả chùm chày mới thôi 
Nắng rọi lưng đồi 
Khát cổ khô môi 
Trên người lấm tấm mồ hôi 
Chui lùm hái trái mâm xôi đỡ lòng 
Nước suối chảy trong 
Vốc ngụm mấy vòng 
Tàn cây tảng đá rêu phong 
Nghỉ chân cả lũ mơ mòng... giấc trưa 
Nhớ chuyện ngày xưa 
Khóe mắt nhòe mưa 
Âm vang... ẩn hiện... lưa thưa 
Sáu mươi năm cũ vẫn chưa phai mờ. 

Lưu Xuân Cảnh – 06.12.2020 

--- 

(*) Đỗ cộ (không rõ tên) có màu nâu đen, rất cứng to bằng hạt mít. Mài trên vật cứng sẽ tạo nhiệt, áp vào da để nghịch bạn.








@ LÀM VƯỜN

Theo nghề lật đất để trồng cây 
Mệt mỏi rồi nhưng vẫn cứ vầy 
Ngửa mặt mưa dầm che dễ thấy! 
Khom đầu nắng dọi ngã nào hay 
Chiều mai đợi quả chờ lâu đấy 
Tháng buổi trông buồng nghĩ chậm đây 
Dẫu có to đùng chưa phải vậy 
Khi nào giải được mới là may. 

Lưu Xuân Cảnh – 02.12.2020



Thứ Hai, 30 tháng 11, 2020

@ CHỜ

Bóng đổ đường ray “nẫu” chạnh lòng 
Thương người gái nhỏ hẹn rồi mong 
Tàu đi khuất nẻo còn nghe giọng 
Lệ đổ tràn mi mãi nhớ chồng 
Để lại trong hồn bao chỗ trống 
Đem vào bậu cửa những phòng không 
Chờ nhau với nỗi niềm hy vọng 
Rã rượi đêm dài chỉ sáp chong. 

Lưu Xuân Cảnh – 22.11.2020




@ KHỔ VÌ YÊU


Dẫu biết rằng yêu chịu khổ sầu 
Ai nào khỏi chuyện khắc hằn sâu 
Thầm thương chẳng được người lưu dấu 
Trộm nhớ luôn màng chữ trả câu 
Trái cảnh nên đành ôm hận nẫu 
Gay tình mới phải chịu vùi sâu 
Còn mơ... mãi nặng lòng nung nấu 
Bỏ mặc... tơ đồng phím nhã đâu!? 

Lưu Xuân Cảnh – 15.11.2020




@ ĐỨT NEO

Bão giật mưa vùi đứt mỏ neo 
Làm sao để giữ được tay chèo!? 
Dầm buông lái thả thuyền đi quẹo 
Óc nghĩ lòng lo cổ lộn phèo 
Rộng biển xa bờ thân rã héo 
To trời dạt đảo xác tàn queo 
Không còn vệt sáng tìm đâu nẻo? 
Mảng tối bao trùm ngã quỵ theo./.

Lưu Xuân Cảnh – 10.11.2020





SƯƠNG KHÓI

Về đâu sương khói mỏng manh giờ !? 
Bảng lảng trong chiều cảnh xác xơ 
Sẽ tối từ từ màu xám xịt 
Và tàn chậm chậm mảng xanh lơ 
Nhìn xa diệu vợi lòng tan nát 
Thấy cạnh bâng khuâng dạ thẫn thờ 
Có để gì đâu khi biến dạng 
Lạc trôi ảo ảnh bị hoen mờ./. 

Lưu Xuân Cảnh – 05.11.2020




Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2020

SỢI BẠC

Một sáng tinh mơ 
Sợi bạc đà rơi 
Vừa thương, vừa tiếc tuổi đời 
Chưa nên sự nghiệp đã vơi sức bền 
Cố để vươn lên 
Vẫn chẳng thành tên 
Mà luôn bị chất bên trên: 
Cả rừng cơ cực sao quên, đắng lòng! 
Ước vọng từng mong 
Phố thị mơ mòng 
Chiến tranh dập tắt...thôi xong! 
Quay về với cảnh ruộng đồng cỏ lau 
Vỡ hoá trồng màu 
Tưởng được cơm rau 
Bao năm công điểm đứng đầu 
Bo bo, mì sợi, gạo sâu nuốt bừa 
Vẫn mộng mơ xưa 
Chọn nghiệp từng ưa 
Bảng đen, phấn trắng tay đưa 
Ba lăm năm lẻ cũng vừa đến hưu 
Tưởng được phong lưu... 
Chẳng thể vô ưu 
Thân kia vướng bệnh, thôi liều 
Phiêu diêu cõi tạm, thuận chiều cứ trôi 
Mặc kệ tình đời 
Vẫn sống thảnh thơi 
Khi nào đứt mạch thì rơi! 
Sẽ xong một kiếp tơi bời thế nhân./. 

Lưu Xuân Cảnh – 27.10.2020