Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2015



MẮT LỆ 

Chua chát tình xa nghẹn đắng lòng 
Sầu vương mắt lệ hỏi buồn không? 
Khi anh nói tới lời ly biệt! 
Đọng lại tim em nỗi muộn phiền 
Vì bởi yêu anh nên vấn vương! 
Ngày xưa trót dại lỡ luyến thương 
Giờ nghe cay đắng nhàu nhung nhớ 
Tím nỗi lòng em thật chán chường 
Anh đã xa rồi còn nhớ chăng? 
Đường quê hoa nở dưới vầng trăng 
Đêm khuya sương lạnh vòng tay ấm 
Ủ chín tình xưa, ước chẳng thành! 
Gió vẫn rì rào đêm vắng tanh 
Mình em thơ thẩn bước độc hành 
Chân khua sỏi đá hờn thương trách 
Xót cảnh tình riêng: em mất anh! 

LXC 30-4-15


NHÀ TÔI 
(Trả lời Tan Tang) 

Cảm ơn ý đẹp Tan Tang 
Nhà tôi bình dị, đẹp – sang, xa vời 
Góc vườn vài khóm hoa tươi 
Hồng khờ ngan ngát đón chào người chơi 
Lan mạc sắc đỏ tuyệt vời 
Mấy chùm hoa Giấy chờ người ngắm chung 
Bụp giấm trái đỏ, lá xanh 
Thuốc quý, cây cảnh, nấu canh ngon lành 
Cảnh nhà đơn giản yên bình 
Mời Tan Tang ghé để mình cùng ngây 
Treo hình hoa dại lên “phây” 
Được bạn đề tặng thơ hay vui nhiều! 
Bây giờ tuổi đã về chiều 
Ngắm hoa, có bạn là liều thuốc tiên 
Chúc bạn sức khỏe ưu tiên 
Hạnh phúc thứ đến bình yên sau cùng 
Mai ngày có dịp trùng phùng 
Mặt nhìn tận mặt rõ tình bạn quen. 

LXC


MÙA LÚA CHÍN 

“Ai đem con sáo sang sông” 
…. 
Vụng lời yêu - Nhớ mênh mông! 
Để mất tình thơ, chốn ruộng đồng 
Ngày em đi, về với quê chồng 
Cũng mùa lúa vàng bông trĩu hạt 
Lũ trẻ con thi nhau cùng hát 
Khúc đồng dao: “chị đã có chồng” 
Qua rồi thật lâu, em nhớ không? 
Đồng vẫn vậy, bao lần lúa chín 
Đồi gò sim mùa hoa nở tím 
Tu hú kêu đợi chín chà là 
Chưa kịp trao lời, em đã xa 
Mùa chưa gặt hết, tình đà mất 
Mãi còn trong anh điều day dứt: 
Nếu được ngỏ lời - Có mất em? 

LXC 23-4-15


CHÂM 

“Con vua thì lại làm vua 
Con sãi ở chùa lại quét lá đa 
Bao giờ dân nổi can qua 
Con vua thất thế lại ra quét chùa”(1) 
Ngày nay “con ông cháu cha” 
Vua thì hết chỗ, quan ba bảy đường 
Làm việc rồi mới vô trường 
Học bằng tại chức ăn lương đàng hoàng 
Trình độ kiến thức hạng xoàng 
Bằng cấp khá giỏi nghênh ngang khinh người 
Chuyên môn không biết lại lười 
Cà phê buổi sớm đêm thời lai rai(2) 
Nói năng cậy thế cậy tài(3) 
Chơi ngông lắm cách coi ai ra gì! 
Ai người có đủ quyền uy? 
Dùng người tài giỏi đừng vì quen thân 
Làm sao có lợi cho dân 
Người tài giúp nước yên dân muôn đời. 

LXC 
---------------------- 
(1)Lời người xưa 
(2)Nhậu nhẹt 
(2)Tiền tài


NHỚ 

Màu sắc, hình hài chẳng thấy đâu 
Mà sao day dứt cứ hằn sâu 
Quanh ta trống vắng hơn hoang mạc 
Có biết bây giờ em ở đâu? 
Mùa hạ năm nào ta có nhau 
Bao lần phượng nở đợi ve sầu 
Sương pha, nắng nhuộm thay màu tóc 
Còn có một lần để thấy nhau? 

LXC 3-4-15


NỞ MUỘN 

Cội già vẫn cố nở hoa 
Gửi hương theo gió về xa cuối trời 
Mai này cánh rụng nhụy rơi 
Có thành trái ngọt cho người thủy chung? 

LXC 02-4-15


TAN VỠ 

Xót xa lắm hận tình trắc trở 
Nỗi nghẹn lòng san sẻ cùng ai 
Yêu nhau đành nỡ chia hai 
Tình đà khăng khít sao ai đổi lòng 
Kẻ trồng cây mong ngày hái trái 
Khách đường dài chờ chốn nghỉ chân 
Cách xa trông được về gần 
Nhớ nhung chờ đợi một lần thấy nhau 
Nỗi sầu đau tình đà tan biến 
Tím lòng người thương tiếc không phai 
Giữa khuya ngõ vắng thêm dài 
Khối tình tan vỡ u hoài tháng năm. 

LXC 3-15


ĐỐI TẾT 

Càn khôn biến chuyển mang xuân đến 
Vũ trụ xoay vần kéo tết sang 
*** 
Tiễn Ngọ tình nhớ mãi 
Nghinh Mùi nghĩa còn hoài 
*** 
Tết Ất Mùi - 2015 - LXC


TRUNG THÀNH 

Đấng sinh thành và những đứa con ngoan 
Bạn chí cốt hay vợ chồng chăn gối
Vẫn có lúc rời ta khi đen tối
Nhưng vẫn còn có bạn mãi theo ta
Đôi khi hững hờ mà chẳng nhận ra
Rất chung thủy sang giàu hay nghèo đói
Là vua chúa, bầy tôi, người hành khất
Vẫn theo chân phận chủ - tớ rạch ròi
Khi quyền uy hay lúc đã hết thời
Giữa phố chợ cũng như nơi hoang vắng 
Trong vui sướng và cả khi cay đắng
Chó vẫn trung thành chủ - tớ trước sau
Khi vui đùa lúc buồn tủi ốm đau
Dẫu trách mắng hay nâng niu ve vuốt
Đông lạnh giá hay mùa hè oi bức
Không bao giờ hờn dỗi hoặc rời xa
Cho đến ngày ta nhắm mắt chia xa
Người thân đã phủi tay sau nắm đất
Bên mồ lạnh vẫn chỉ còn con chó
Mắt ướt buồn dõi về chốn xa xăm
Giữa trần đời còn lắm nỗi oái oăm
Kẻ đáng ghét lại mắng là “đồ chó”!?

LXC 09/02/2015


YÊU THƯƠNG 

Nhìn thầm lặng một dáng hình tần tảo 
Giữa mưa phùn gió bấc buổi chiều đông 
Thân nhỏ nhoi đơn độc giữa ruộng đồng 
Nghe buốt giá chạy trong từng thớ thịt 
Gió thổi mạnh mây giăng màu xám xịt 
Trời tối dần đêm đến chẳng trăng sao 
Cực “thân cò phải lặn lội bờ ao” 
Khi “quãng vắng” cũng chỉ vì cơm áo 
Lam lũ cả đời ngày cơm, ngày cháo 
Chưa bao giờ biết mỹ vị, cao lương 
Sống âm thầm mà chất chứa yêu thương 
Không than trách, chẳng buồn phiền, tủi hận 
Dù cơ cực vẫn bằng lòng, an phận 
Mãi vì con, đâu nghĩ đến thân mình 
Tuổi xuân hao gầy, nhan sắc phai nhanh 
Tình chồng vợ ngày càng thêm gắn kết 
Ngôn, hạnh, đối nhân đứng đầu trăm nết 
Giữa xô bồ vẫn trọn vẹn thương yêu 
Tự biết mình bị thua thiệt đủ điều 
Nhưng tất cả vì tình yêu trên hết 

LXC 20-01-2015


CHÁU NỘI 

Mỗi sớm mai sau hồi chuông báo thức 
Là một ngày với hy vọng mênh mông 
Vui đến trường có hai cháu cùng ông 
Bình thản, yên lành, đường quê đầy gió 
Trong nắng sớm như dát vàng đây đó 
Chim trên cành hót ríu rít vui tai 
Lời trẻ con thật ngộ nghĩnh, khôi hài 
“Trường ông học là trường nào vậy hả?” 
“Có gần con hay ở nơi xa quá?” 
“Ông có nhìn để thấy được con không?” 
Trà lời cháu yêu, ông nói: rất gần 
Là ngôi trường bên kia đường, trước lớp 
Học ở đấy ông nhìn sang thấy hết 
Con hãy ngoan và đừng có khóc nhè 
Đến cuối ngày ông lại đón con về 
Rồi sáng nữa ông cùng con đi học 
Chỉ còn niềm vui khi phai màu tóc 
Là mỗi ngày ông thấy cháu lớn khôn 
Ông bà giờ đã sức kiệt, hơi mòn 
Nhưng còn sống, còn luôn mong gần cháu 
Muốn là cội già để con nương náu 
Những tháng ngày còn khờ dại, trắng trong 
Nhưng biết còn được lâu nữa hay không! 
Thôi! Các cháu vui sống cùng cha mẹ 
Rồi mai kia ông bà rời trần thế 
Về nơi này con hãy nhớ hôm nay 
Ông bà mong con khôn lớn từng ngày 
Sống nhân nghĩa, luôn kính trên nhường dưới 
Học để làm người là điều rất khó 
Các cháu yêu phải biết tự rèn mình 
Sống ở đời cần phân biệt nhục vinh 
Phải hiếu để, giữ luân thường, đạo lý 
Giữa bộn bề với ngổn ngang suy nghĩ 
Ông viết lời này gửi các cháu yêu 
Khi một ngày đã tắt ánh nắng chiều 
Thì bình minh của ngày sau phải đến. 

LXC 29-12-2014 
---------------------- 
(Những ngày chuẩn bị cho các cháu nội theo cha mẹ ở xa)


CHIỀU MƯA KỶ NIỆM 

Cũng chỉ là những hạt mưa rơi 
Nhưng có lúc lòng người phơi phới 
Lại có lúc đời như u tối 
Trong thẳm sâu, ký ức ùa về 
Một ngày kia, phố cũ chiều mưa 
Gặp lại nhau ngỡ ngàng, bối rối 
Đâu lường trước, nhờ trời đưa lối 
Gặp được nhau gần chục năm dài 
Phút ngỡ ngàng chỉ biết nhìn nhau 
Những hờn trách chìm trong ngấn lệ 
Thuở yêu nhau ai lường như thế 
Một lần xa, ly biệt trọn đời 
Mối tình đầu đã vội chia đôi 
Người một ngã, không lời tiễn biệt 
Khi gặp lại, giận hờn, nuối tiếc 
Biết làm sao khi đã muộn màng? 
Hãy cảm thông, đùng vội oán than 
Tình còn mãi, người đành xa cách. 

LXC 24-12-2014


NHẬN LỜI 

Cảm ơn Quang Khai Phạm 
Đã chấp nhận yêu cầu 
Chân tình, vui “kết bạn” 
Không phân biệt nghèo giàu 
Tuổi tác hay chức vị 
Mà quý trọng “tình người” 
Tôi đã hiểu được ý! 
Và mến mộ cái tài 
Cuộc đời thêm ý vị 
Mong là bạn lâu dài 
Chúc bạn vui hạnh phúc 
Cùng gia quyến an khang 
Làm nhiều thơ hay nữa 
Trân trọng người “bạn vàng”. 

LXC 16-12-14


XIN CHO HIỆN DIỆN 

Giữa ngàn sao lấp lánh 
Một đóm đèn nhỏ nhoi 
Được góp vào vệt sáng 
Để bầu trời thêm tươi 
Nơi trần gian cõi tạm 
Chẳng tham vọng gì nhiều 
Mong chia buồn sớt khổ 
Tìm niềm vui cuối đời. 

LXC


LỖI HẸN 

Muộn rồi! Trăng đêm rằm không sáng 
Bao mong chờ với những ước ao 
Nhịp trống xa thôi thúc, ngọt ngào 
Trăng ngủ quên trong chòm mây xám 
Chiếc đèn lồng lung linh ánh nến 
Xao động sắc màu giữa trời mây 
Đám rước đèn xóm nhỏ đêm nay 
Còn thiếu vắng ánh vàng trông đợi 
Từ bao đời điều mong có tới? 
Chiếc “cầu vồng” nối đến vầng trăng 

Trung Thu 2014 LXC


CƠM TỐI 

Khi trăng lưỡi liềm treo trên ngọn mít 
Đàn gà con thôi “chíp chíp” trong chuồng 
Một ngày mùa hè vườn ruộng vừa xong 
Trên sân đất, quanh nong tròn, cơm tối 
Đuốc lá dừa thay đèn dầu le lói 
Hạnh phúc nào hơn: đoàn tụ, quây quần? 
Ký ức năm xưa, xa vẫn thấy gần 
Một gia đình đông vui, hạnh phúc 
Lũ chúng tôi, những trẻ con ngày trước 
Thích thú, mong chờ cơm tối ngoài sân 
Được nhìn trăng sao, nghe chuyện tiên thần 
Chuyện Thạch Sùng cái mẻ kho còn thiếu 
Chuyện chị Hằng, cây đa và chú Cuội 
Chuyện con người sinh từ trái bầu tiên... 
Bao ước mơ những ngày tháng êm đềm 
Cứ dần trôi rồi đi vào dĩ vãng 
Chiến tranh điêu tàn, tuổi thơ quên lãng! 
Vì phải mưu sinh, chia cách gia đình 
Cuộc sống hôm nay yên ả, thanh bình 
Có đủ tiện nghi, sáng trưng ánh điện 
Bữa cơm tối đã không còn mong đợi 
Vì cuộc mưu sinh, kẻ trước người sau 
Không đủ cả nhà, cơm có ngon đâu 
Trăn trở một điều: gia đình còn mất? 

LXC


CHỐN XƯA 

Biển Quy Nhơn ngày nào phi lao hát 
Xanh biếc khơi xa lớp lớp sóng dồi 
Về lại nơi đây lòng thấy bồi hồi 
Phi lao thôi hát, người xa lạ quá? 
Chỉ có sóng chiều nay đang hối hả 
Xao xác vỗ bờ, xao xuyến lạ thường 
Ánh mắt ai lúc từ giã còn vương 
Tà áo trắng sân trường chưa mờ nhạt 
Nhớ ngày ấy cùng đuổi còng trên cát 
Tay chạm vào nhau, ánh mắt ngỡ ngàng 
Giây phút lặng im, tim đập rộn ràng 
Em bẽn lẽn, thả tay còng chạy trốn 
Những dấu mờ bị sóng xô tan biến 
Ta thẫn thờ tìm lại chú còng trôi. 

LXC


TÌNH GIÀ 

Tình trai trẻ về già chui đáy mắt 
Nét diễm kiều khắc chạm cuối vành mi 
Đường mày cong xơ xác tuổi xuân thì 
Bờ môi thắm chuyển gam màu xám ngắt 
Hơi thở dập dìu đôi khi thổn thức 
Giọng nói âm trầm nghe khó nhận ra 
Xưa gọi anh em, giờ đổi ông bà 
Quanh quẩn trong nhà bên nhau thắm thiết 
Tình im lặng, vẫn mặn nồng da diết 
Yêu thuở tóc xanh, quý lúc bạc đầu 
Người đang yêu hãy trân trọng tình nhau 
Đừng đánh mất để rồi sau hối tiếc. 

LXC


MAI TÀN 

Xuân ra đi còn lại trên sân 
Cội mai già nốt sần tuổi tác 
Những cánh hoa rụng vàng xơ xác 
Nước chẳng hồi sinh, úa tàn mau 
Ta ngẩn ngơ tiếc buổi ban đầu 
Những nụ xanh mong chờ hé nở 
Luật đất trời, có điều trăn trở : 
Hoa đã tàn, ai nhớ ngày xưa? 
Người trồng hoa dầu dãi nắng mưa 
Góp cho đời sắc màu rực rỡ 
Mai lại về vườn, nơi muôn thuở 
Đất và người, cơ cực chờ mai…! 

LXC


VIẾNG BẠN DUY TÂM 

Gần sáu chục dòng tên 
Ba chín năm mưa nắng… 
Nay tìm được ba lăm 
Giờ bạn về cõi thọ 
Tên người còn, ngắn hơn. 
Dẫu biết sinh rồi tử 
Sao nghe lòng xốn xang 
Vội đi chưa xong việc! 
Tình đời còn vấn vương… 
Bạn ơi! Hãy yên lòng 
Tiêu dao miền cực lạc! 

15/01/14 
LXC


TRÙNG PHÙNG 

“Trăng tàn trên hè phố” 
Những lời hát xao lòng 
Ba chín năm cách biệt 
Giờ mới được trùng phùng. 
Không là “trai chiến tuyến” 
Nhưng cách trở đôi bờ 
Tình yêu là muôn thuở 
Nghĩa thầy trò không quên. 
Ta nghe lòng lắng đọng 
Hát điệp khúc sau cùng 
Làm sao “Đừng lưu luyến…, 
Thôi bọn mình chia tay…”! 
*** 
Thầy trò cùng bạc tóc 
Ngày mai nào ai hay? 
Kính tặng Thầy Tạ Văn Ry 
Ngày 15/01/2014 
LXC


ĐÔNG ĐẾN 

Giá lạnh không mong vẫn cứ về 
Ơi người hành khất! Dạ tái tê! 
Nương thân xó chợ không chăn, chiếu 
Biết sống làm sao tuổi đã chiều 
Mấy nỗi cơ hàn ai biết cho 
Đêm dài hoang vắng, lắm phiền lo! 
Đưa tay quờ quạng xa tình ấm 
Mơ chốn yên thân có được nào 
Chua chát làm thân một kiếp người 
Vương vào tủi hổ phải buông trôi 
Ngửa tay tai điếc lòng trắc ẩn 
Ai hiểu niềm đau kẻ ăn mày? 
Những trẻ đơn côi bị đoạ đày 
Tình yêu hơi ấm vuột vòng tay 
“No cơm ấm áo” xa vời vợi 
Chỉ biết chờ may gởi sống còn 
Những người “gác tía với lầu son” 
Có biết đêm đông lắm chuyện buồn 
Ngoài bức tường cao bao số phận 
Đói cơm, thiếu áo, lệ sầu tuôn! 

LXC


CƠM VÀ PHỞ 

Ngán cơm nên thấy phở thèm 
“No cơm mặn mắm lại thèm nọ kia” 
Cơm mình là phở người kia! 
Có hơn gì lắm phân chia rạch ròi? 
Cơm nhà ăn mãi chán thôi 
Nhưng cơm có sẵn, phở thời phải mua 
Tiền đâu có mãi để mua! 
Coi chừng cháy túi, vô chùa xin ăn. 

LXC



GẶP BẠN XƯA

Xa lâu quá giờ mới nhìn thấy bạn!
Trắng mái đầu, mình chẳng nhận ra nhau
Ngỡ ngàng nhìn, ấp úng hỏi tên ai!?
Thật hạnh phúc! À nhớ rồi, vui lắm!
Bốn mươi năm, đời người đà quá bán
Thuở học trò, thời khói lửa chiến tranh
May mắn thay! Giờ sống sót “nguyên lành”
Trốn lính giỏi, ẩn mình trong lớp học
Vài thằng bạn đi riêng con đường khác
Sớm xa trường, thầy bạn thưở ngày xưa
Có những người cơ cực với nắng mưa
Tay chai cằn, da đen vì sạm nắng
Có vài người đạt đỉnh cao danh vọng
Gặp lại nhau không phân biệt sang, hèn
Tiếp nối không thôi chuyện cũ lớp, trường
Chuyện những ngày bốn mươi năm không gặp
Những cái tên giờ chỉ là ký ức
Kẻ đi xa, người về chốn vĩnh hằng
Còn nhớ về nhau, biết mấy vui mừng
Xin chúc bạn, mình mãi là bằng hữu!

LXC


TRƯỜNG LÀNG 

Lại nhớ những ngày tuổi ấu thơ 
Tóc vàng nắng, chân trần đi học 
Đường truông Gà có nhiều sim, móc 
Trái chà là gai nhọn bủa vây 
Thưở ấy quê chưa có trường xây 
Ba lớp học cột kèo mái ngói 
Đứng bìa đồng một mình trơ trọi 
Không bóng cây, chỉ có cột cờ 
Phía sau xa dưới tán lá dừa 
Ngôi đình làng linh thiêng An Hậu 
Chân Núi Một giờ còn in dấu 
Sợ “thần linh” chẳng dám tới nơi 
Chỗ vui đùa những lúc ra chơi 
Chỉ quanh quẩn sân hè đất sỏi 
Những trò chơi trẻ con xưa cũ 
Thụt trái sưng, bi trái mù u(1) 
Khắc trỗng gỗ, bắn ná cao su 
Những que tre chơi trò đánh nẻ 
Hạt đỗ cộ để mài ra lửa(2) 
Trò nhảy dây, phi ngựa bông tranh…(3) 
Hoài niệm mơ màng lúc tuổi xanh 
Rượt nhau chạy băng qua lau lách 
Da đau rác do gai lá cắt 
Nhưng chẳng hề chi với trẻ quê 
Đường đến trường những buổi đi về 
Qua “bến lội” cửa Rơi, mương nhỏ 
Nước trong thấy đáy bùn rất rõ 
Ngơ ngác nhìn nòng nọc, lia thia(4) 
Nhớ ngày nào trong lớp học xưa 
“Ông Lữ Gia” (5), một bài tập đọc 
Những âm vần với bao khó nhọc 
Đọc chưa rõ từ, đúng nhịp câu 
Dịp cuối năm cắm trại lần đầu 
Tận nơi xa, vườn dừa An Thiện 
Đêm lửa trại trời trong, trăng hiện 
Mới lạ bao điều đến với ta! 
Đêm đầu đời không ngủ ở nhà 
Chen cùng bạn trong lều, trên cỏ 
Giữa mênh mông trời mây trăng tỏ 
Giấc ngủ bồng bềnh giống như bay 
Những món quà khác lạ hôm nay 
Kẹo kéo, cà rem và nước é(6) 
Trái trâm, chòi mòi, chùm dủ dẻ(7) 
Thật đậm đà hương vị quà quê 
Lớp học trường làng những ngày xưa 
Nơi nhen nhóm bao niềm mơ ước 
Thế hệ ông cha, từ thưở trước 
Không có trường vẫn học, vẫn thi 
Học chỉ ba năm phải chuyển đi 
Lên trường xã vì đây thiếu lớp 
Nhưng suốt đời ta mang ký ức 
Lớp học trường làng! Nhớ không thôi. 

LXC 5/2013 
----------------------- 
1) Ống thụt làm bằng tre, dùng trái sưng làm đạn; chơi bi bằng trái mù u đã bóc vỏ. 
(2) Đỗ cộ (không rõ tên thật) có màu nâu đen, rất cứng to bằng hạt mít. Mài trên vật cứng sẽ tạo nhiệt, áp vào da để nghịch bạn. 
(3) Trò phi ngựa bông tranh: Dùng hai que cắm xuống đất, căng sợi dây thun, gác lên trên một bông có có lông cứng (loại bông này mọc chung với cỏ tranh). Dùng que gỏ nhẹ để bông di chuyển. 
(4) Cá lia thia còn gọi cá cờ. 
(5) Bài này còn nhớ những câu sau: “Ngồi buồn xem lại sử nước nhà. Quan đời vua Triệu Ông Lữ Gia. Ngôi cao quyền trọng đầu râu bạc. Hai vai gánh vác một sơn hà….Xem thêm tại: http://vi.wikipedia.org/wiki/L%E1%BB%AF_Gia. 
(6)Một loại nước giải khác người bán tự chế có nước, đường, màu và hạt é nở mọng. 
(7)Những loại trái cây mọc hoang được bày bán nơi có trại.