Thứ Hai, 6 tháng 12, 2021

NHỚ XƯA

 

Nhớ cảnh nhà xưa
Mát rượi nắng trưa
Giậu ngoài mượt lá răng cưa
Vượt trên vòm rậm bóng dừa bạc thân
Ký ức về gần
Níu chặt đôi chân
Đâu rồi ! Khoảng hẹp góc sân
Bạn bè đánh đáo bao lần mẹ la
Ẩn hiện ngày qua
Mái rạ, hàng cà
Cha ngồi tiếng đục vang xa
Miếng cơm, manh áo cả nhà cậy ông
Lúa cấy trên đồng
Mẹ mót từng bông
Đỡ lòng nắng hạ mưa đông
Khổ thân, ấm lạnh chỉ trông ngọt lành
Ước muốn chưa thành
Cuộc sống mong manh
Bỏ nhà để lánh chiến tranh
Quay về tay trắng tan tành bụi tro
Vạn tủi ngàn lo
Nheo nhóc đói no
Cơ trời chẳng đến không cho
Chịu đời khổ não tơ vò rối tung
Bí bách mịt mùng
Nghĩ ngợi mông lung
Cũng đành cảnh ngộ chung chung
Tay làm mà bụng xót run cả người
...
Đã có một thời
Nhớ mãi ngàn đời
Cả nhà đầm ấm thảnh thơi
Nhưng rồi biến mất chìm nơi khuất nào !?
Lưu Xuân Cảnh – 20.4.2021




MÒ CUA BẮT ỐC

Qua thời nhặt ốc với mò cua

Kiếm cái ăn đâu phải chuyện đùa

Áo vải che người chưa đủ kín

Rơm bùn bám cẳng đã thành chua

Thương bao bà mẹ ngày không có

Xót những cô nàng bữa được thua

Cảnh khổ cho nên đành chịu đựng

Mưa giăng nắng dọi cả trăm mùa ./.


Lưu Xuân Cảnh – 06.12.2021




Thứ Sáu, 12 tháng 3, 2021

HOA HỒNG

Hồng Tỉ Muội cánh thắm còn đang giấu
Ta từng chăm và đợi đến mãn khai
Không nóng vội dễ gãy cành rụng lá
Bỏ công trồng mọi giá đẹp tương lai
Lắm hôm chờ sẽ rực một sớm mai
Nhỏ nhắn xinh xinh đất trời ấp ủ
Mượt, mềm, nhẹ, say mê và quyến rủ
Chẳng phụ người, khổ chủ thích và yêu./.

Lưu Xuân Cảnh – 12.3.2021



LỄ CÚNG TẢO MỘ

Thắp nén nhang trầm tỏa khói hương
Linh thiêng Tiên tổ ngự từ đường
Cháu con tề tựu dâng niềm nhớ
Họ tộc sum vầy tỏ tiếc thương
Vạn thuở ghi hoài lòng nghĩa khí
Ngàn năm giữ mãi tính kiên cường
Mùng mười tảo mộ Lưu chi bốn
Nguyện đáp ân dày mãi sáng gương./.

Lưu Xuân Cảnh – 12.3.2021




CHỚ PHỤ

YÊU người chớ phụ bởi đau THƯƠNG
BẤT kể hèn sang chọn cũng THƯỜNG
ĐỊNH cặp cùng nhau thì chỉnh HƯỚNG
TÌM về với họ tránh nhầm PHƯƠNG
TIÊN suy hậu tính không cần LƯỢNG
LỌC gạn soi xem chẳng thể LƯỜNG
CỨ thật tình đừng vì ảo TƯỞNG
CÒN nhiều trắc trở gặp và VƯƠNG./.

Lưu Xuân Cảnh – 12.3.2021



Thứ Tư, 30 tháng 12, 2020

TÌNH ĐỒNG BÀO (Ngũ tuyệt thanh)

Khẩn cầu lặng rét đông 
Đượm lửa sẽ yên lòng 
Để mọi người thôi cóng 
Hỡi trời thấu nguyện không ! 

Lưu Xuân Cảnh – 25.12.2020



@ ĐÔNG LẠI VỀ

Mùa đông trở lạnh nhớ không nè ! 
Mặc nỉ thương người trống chỗ che 
Giữ ấm trao về nơi ổ rạ 
Gom nồng gửi lại chốn giường tre 
Đêm dài giấc ngủ nào yên được 
Tháng rộng nồi cơm chỉ rỗng kè 
Một mảy tình thôi đời bớt não 
Tu chùa mấy nữa chẳng bằng nghe ! 

Lưu Xuân Cảnh – 16.12.2020




VỀ LẠI TUỔI THƠ

Một chiếc cần câu 
Thêm cái vịt bầu 
Men theo ruộng trũng, mương sâu 
Ta đi đến chốn mong... cầu... ước mơ 
Bát ngát xanh lơ 
Rộng lớn ngây thơ 
Móc, sim, lau, sậy ven bờ 
Như là đã hẹn như mời gọi ta 
Dõi mắt tầm xa 
Mây gió bôn ba 
Bay đâu vội vã sa đà!? 
Mà che ánh nắng cỏ hoa tối màu 
Í ới gọi nhau 
Giúp để trèo cao 
Vượt đồi leo dốc cho mau 
Tranh dành đổ cộ* của tao của mày 
Rúc bụi hăng say 
Gai nhọn đâm tay 
Dù đau cứ mãi loay hoay 
Hái cho được quả chùm chày mới thôi 
Nắng rọi lưng đồi 
Khát cổ khô môi 
Trên người lấm tấm mồ hôi 
Chui lùm hái trái mâm xôi đỡ lòng 
Nước suối chảy trong 
Vốc ngụm mấy vòng 
Tàn cây tảng đá rêu phong 
Nghỉ chân cả lũ mơ mòng... giấc trưa 
Nhớ chuyện ngày xưa 
Khóe mắt nhòe mưa 
Âm vang... ẩn hiện... lưa thưa 
Sáu mươi năm cũ vẫn chưa phai mờ. 

Lưu Xuân Cảnh – 06.12.2020 

--- 

(*) Đỗ cộ (không rõ tên) có màu nâu đen, rất cứng to bằng hạt mít. Mài trên vật cứng sẽ tạo nhiệt, áp vào da để nghịch bạn.








@ LÀM VƯỜN

Theo nghề lật đất để trồng cây 
Mệt mỏi rồi nhưng vẫn cứ vầy 
Ngửa mặt mưa dầm che dễ thấy! 
Khom đầu nắng dọi ngã nào hay 
Chiều mai đợi quả chờ lâu đấy 
Tháng buổi trông buồng nghĩ chậm đây 
Dẫu có to đùng chưa phải vậy 
Khi nào giải được mới là may. 

Lưu Xuân Cảnh – 02.12.2020



Thứ Hai, 30 tháng 11, 2020

@ CHỜ

Bóng đổ đường ray “nẫu” chạnh lòng 
Thương người gái nhỏ hẹn rồi mong 
Tàu đi khuất nẻo còn nghe giọng 
Lệ đổ tràn mi mãi nhớ chồng 
Để lại trong hồn bao chỗ trống 
Đem vào bậu cửa những phòng không 
Chờ nhau với nỗi niềm hy vọng 
Rã rượi đêm dài chỉ sáp chong. 

Lưu Xuân Cảnh – 22.11.2020




@ KHỔ VÌ YÊU


Dẫu biết rằng yêu chịu khổ sầu 
Ai nào khỏi chuyện khắc hằn sâu 
Thầm thương chẳng được người lưu dấu 
Trộm nhớ luôn màng chữ trả câu 
Trái cảnh nên đành ôm hận nẫu 
Gay tình mới phải chịu vùi sâu 
Còn mơ... mãi nặng lòng nung nấu 
Bỏ mặc... tơ đồng phím nhã đâu!? 

Lưu Xuân Cảnh – 15.11.2020




@ ĐỨT NEO

Bão giật mưa vùi đứt mỏ neo 
Làm sao để giữ được tay chèo!? 
Dầm buông lái thả thuyền đi quẹo 
Óc nghĩ lòng lo cổ lộn phèo 
Rộng biển xa bờ thân rã héo 
To trời dạt đảo xác tàn queo 
Không còn vệt sáng tìm đâu nẻo? 
Mảng tối bao trùm ngã quỵ theo./.

Lưu Xuân Cảnh – 10.11.2020





SƯƠNG KHÓI

Về đâu sương khói mỏng manh giờ !? 
Bảng lảng trong chiều cảnh xác xơ 
Sẽ tối từ từ màu xám xịt 
Và tàn chậm chậm mảng xanh lơ 
Nhìn xa diệu vợi lòng tan nát 
Thấy cạnh bâng khuâng dạ thẫn thờ 
Có để gì đâu khi biến dạng 
Lạc trôi ảo ảnh bị hoen mờ./. 

Lưu Xuân Cảnh – 05.11.2020




Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2020

SỢI BẠC

Một sáng tinh mơ 
Sợi bạc đà rơi 
Vừa thương, vừa tiếc tuổi đời 
Chưa nên sự nghiệp đã vơi sức bền 
Cố để vươn lên 
Vẫn chẳng thành tên 
Mà luôn bị chất bên trên: 
Cả rừng cơ cực sao quên, đắng lòng! 
Ước vọng từng mong 
Phố thị mơ mòng 
Chiến tranh dập tắt...thôi xong! 
Quay về với cảnh ruộng đồng cỏ lau 
Vỡ hoá trồng màu 
Tưởng được cơm rau 
Bao năm công điểm đứng đầu 
Bo bo, mì sợi, gạo sâu nuốt bừa 
Vẫn mộng mơ xưa 
Chọn nghiệp từng ưa 
Bảng đen, phấn trắng tay đưa 
Ba lăm năm lẻ cũng vừa đến hưu 
Tưởng được phong lưu... 
Chẳng thể vô ưu 
Thân kia vướng bệnh, thôi liều 
Phiêu diêu cõi tạm, thuận chiều cứ trôi 
Mặc kệ tình đời 
Vẫn sống thảnh thơi 
Khi nào đứt mạch thì rơi! 
Sẽ xong một kiếp tơi bời thế nhân./. 

Lưu Xuân Cảnh – 27.10.2020



@ TIN BUỒN

Đọc những tin buồn nhói cả tim 
Lòng đau quặn thắt giữa im lìm 
Đêm dài xót cảnh bao nhà ngập 
Lũ lớn tìm con rủi mẹ chìm 
Ới hỡi linh thần ngưng để được... 
Này thôi nghiệm thánh nghĩ nên ghìm... 
Đừng gieo khổ lụy thêm nhiều nữa 
Tổn hại cho người, né lão Diêm./. 

Lưu Xuân Cảnh – 23.10.2020



@ HỒNG NGỌC

Không “hồng ngọc”* vẫn cứ tình phiêu 
Kỷ niệm buồn vui cũng khá nhiều! 
Đã tới hàng cao nàng ảo diệu 
Đà qua nét đẹp tuổi yêu kiều 
Khuôn hình cất giữ đôi sành điệu 
Hạnh phúc còn thêm vẻ mỹ miều 
Bốn chục đông hàn nay diễn kiểu 
Vòng tay siết chặt mãi nuông chiều./. 

Lưu Xuân Cảnh – 17.10.2020 
---- 
* Tại Việt Nam, những lễ kỷ niệm đám cưới 30 40 50 năm thường được gọi là đám cưới ngọc trai, đám cưới hồng ngọc, đám cưới vàng.






@ TÀN HOA

Sân nhà nở một đóa hồng nhung 
Sắc sẽ dần phai tiếc tận cùng 
Lạnh chớm thu về sương phủ lũng 
Buồn vương hạ cách cỏ loan vùng 
Ai thèm nghĩ chọn đường đi đúng 
Gã cố bày suy chuyện để trùng 
Chỉ thấy chờ lâu cành gãy rụng 
Hoa tàn mộng vỡ tủi hờn chung./. 

Lưu Xuân Cảnh – 16.10.2020




@ NGHĨ

Ngửa mặt lên trời thấy những sao 
Buồn thay chẳng biết mệnh ngôi nào! 
Rồi mai rớt rụng vào quên lãng 
Để mốt tan chìm giữa hận đau 
Dẫu nhận trần gian này xác gởi 
Nhưng nhìn vũ trụ đó hồn xao 
Thân về cát bụi mờ nhân ảnh 
Phách cũng không còn bởi lụi hao. 

Lưu Xuân Cảnh – 13.10.2020



# KẺ NỊNH

Rùn rùn ngấc ngấc hỏi đâu đâu 
Xảo xảo điêu điêu lắc lắc đầu 
Lục lục tìm tìm tay xấu xấu 
Nhìn nhìn kiếm kiếm bụng sâu sâu 
Cao cao lễ mễ lom khom tấu 
Thấp thấp thong dong hấp tấp cầu 
Cúi cúi luồn luồn thân cậu cẩu 
Mà là lỡm bợm nịnh gâu gâu./. 

Lưu Xuân Cảnh – 09.10.2020





@ TƯƠNG TƯ (Nđt, Nv, Ltvt, Ntvv)

Đợi ngóng từ lâu vẫn chỉ mình 
Đâu người cõi mộng? Cứ làm thinh! 
Tàn trăng khí ẩm đêm buồn tịnh 
Khuyết nguyệt sương mờ buổi não kinh 
Những dạo quay về tim bất tỉnh 
Nhiều khi trở lại mắt mơ tình 
Chìm trong ảo vọng lòng suy tính 
Khổ cực thân quèn, chắc hoãn binh! 

Lưu Xuân Cảnh – 03.10.2020



Thứ Tư, 30 tháng 9, 2020

THIỆT HƠN

Mưa chiều nước đọng lá khoai 
Một màu cỏ úa nắng dài quê tôi 
Khát khao lắm bữa bao hồi 
Giờ như được cứu sống rồi đất ơi! 
Muôn loài cảm tạ ơn trời 
Riêng nhành hoa dại xác xơ rủ buồn 
Giá mà sớm được mưa tuôn 
Cây kia có rủ héo buồn vậy đâu!? 
Chung nơi riêng chịu thảm sầu 
Trời cao dẫu có nhiệm màu cũng thua 
Nắng đốt cho úa chưa vừa 
Lại ban mưa muộn tiễn đưa linh hồn 
Đắng lòng đắp mộ đem chôn 
Vùi sâu một kiếp thiệt hơn sự đời 
Rối ren nghĩ ngợi bời bời...

Lưu Xuân Cảnh – 30.9.2020




@ TÌNH TA

Tình ta đã xế buổi tan chiều 
Vẫn đượm như hồi mới tuổi yêu 
Cố giữ xinh ngày luôn yểu điệu 
Thường mong đẹp cảnh chán tiêu điều 
Đầu xanh dẫu trắng anh kì diệu 
Chỉ thắm dù phai vợ mỹ miều 
Chuyện cũ hồi xưa... giờ ắt hiểu 
Hai mình hạnh phúc giữa đời phiêu... 

Lưu Xuân Cảnh – 25.9.2020



@ NGƯỜI XA !

Dây trầu lá vẫn một màu xanh 
Lại vắng người xa bỏ gãy cành 
Trắng bạc vôi nồng không rõ ảnh 
Hoen vàng cọng héo chẳng rành tranh 
Ngưng chiều nắng rũ hồn se lạnh 
Trỗi gió cây oằn ngọn lả nhanh 
Chỉ lạ mong hoài sao mãi tránh? 
Tìm đâu thấy nữa... mộng tan tành! 

Lưu Xuân Cảnh – 21.9.2020



# MƠ TÌNH

Tình tình ý ý mộng bồng em 
Liếc liếc đưa đưa dạ đã thèm 
Điệp điệp minh tinh còn kém kém 
Trùng trùng mỹ nữ cũng xem xem 
Mơ mơ kết tóc so đo lẹm 
Ước ước chung mùng ái ngại lem
Nghĩ kỹ rồi thôi to nhỏ hẹm 
Lâng lâng tựa cửa luyến xuyên rèm./. 

Lưu Xuân Cảnh – 17.9.2020



TRẮC TRỞ

Một mảnh tình côi 
Thao thức bao hồi 
Trăng non gợi cảnh thuyền trôi 
“Trăm năm vẫn đợi...” Để rồi mãi xa! 
Sương gió ra già 
Chia cách hai ta 
Kẻ lầm lũi, người bôn ba 
Thấy nhau thật - ảo chỉ là ước thôi! 
Cuối đất cùng trời 
Xô dạt muôn nơi 
Còn nguyên ký ức một thời: 
Đèn khuya, sáp lụn khó rời, trắng đêm! 
Hạnh phúc về em 
No ấm êm đềm 
Còn thương chẳng thể nào quên! 
Phải đành giấu kín niềm riêng, nhói lòng 
Nước cứ xuôi dòng 
Phận bạc long đong 
Mười năm cách biệt, chờ mong 
Một chiều trên phố... nghẹn lòng... gặp nhau 
Trỗi dậy niềm đau 
Nắng ngỡ phai màu 
Gió rung, lá rụng trước sau 
Như tung, như gợi, như đào xới sâu 
Lặng lẽ hồi lâu 
Chẳng nói thành câu 
Chao ôi! Giọt lệ lăn sầu 
Lời than, tiếng trách... còn đâu nữa mà…! 
Chấp nhận rời xa 
Cất giữ ngày qua 
Không mong chắp nối chi mà, 
Chỉ thương phận lỡ duyên đà đứt đôi./. 

Lưu Xuân Cảnh – 11.9.2020



@ ĐÙA HOA

Để cội lan già giữ tới thu 
Buồn vui cũng chỉ ngắm hoa bù 
Đài kia chẳng hẹn mà bung nhú 
Noãn đó không thề lại nhảy ru 
Cánh mỏng như mời khoe dẫn dụ 
Hương nồng tựa khích tỏ khều bu 
Đùa hoa tím mịn môi hồng rủ 
Một chuyến thiên đường... hỏi viễn du ? 

Lưu Xuân Cảnh – 03.9.2020





Thứ Hai, 31 tháng 8, 2020

LỜI RU

Âm trầm tiếng bổng vọng lời ru
Giữ lại hồn quê đã mịt mù 
Mãi luyến hoài mê lòng ủ rũ 
Luôn mơ vẫn nhớ dạ lu bù 
Trưa kia vắng lặng lim dim thú 
Xế nọ êm đềm thấm đượm thu 
Ngóng mẹ mong bà chìm giấc ngủ 
Chao nghiêng giọng hát võng đưa vù./. 

Lưu Xuân Cảnh – 29.8.2020




@ NGÀY ĐÓ XA RỒI

Buổi cũ chiều mưa mắt đượm buồn 
Em về, lỗi hẹn bỏ sầu tuôn 
Đành như đặt để nào ai muốn 
Đã vậy bày chi có kẻ chuồn 
Biệt mãi từ đây lòng tiếc uổng 
Rời xa bữa ấy dạ quay cuồng 
Sao dời vật đổi tình lôi cuốn 
Có được gì đâu phải rẽ luồng. 

Lưu Xuân Cảnh – 26.8.2020




@ VƯỜN HƯU

Cùng xem cội ổi trái đeo cành 
Lại nở hoa chè lá thẫm xanh 
Nửa vạt rau ngò thơm mỗi nhánh 
Năm rò cải cúc lựng từng canh 
Trồng lê, dưỡng gấc, chăm chồi mạnh 
Giẫy cỏ, vùi phân, khoái ngọn lành 
Sáng dậy ra vườn mê diễn cảnh 
Chim gù, bướm vẫy, dạo vòng quanh./. 

Lưu Xuân Cảnh – 22.8.2020





MỘNG

Chiều tà hóng gió mộng bay cao 
Mắt nhắm con tim loạn nhịp trào 
Tiếc quá trên mây nhìn ảo não 
Thương ghê cạnh chợ ngó ồn ào 
Thằng cầm bị bự ra tay láo 
Đứa giấu lu to rõ lũ đào
Chẳng hiểu xui chi mà gặp xạo! 
Đêm mơ tỉnh ngủ miệng còn gào!? 

Lưu Xuân Cảnh – 19.8.2020




TÌNH QUÊ


Dẫu cứ dần xa 
Vẫn nhớ quê nhà 
Những ngày gió táp mưa sa 
Củ mì, rau bụi, tương cà, mắm kho 
Chưa được ăn no 
Thiếu áo co ro 
Tìm hơi ấm giữa than tro 
Sao quên được chiếc gàu mo, gáo dừa!? 
Nồm hạ ban trưa 
Dỗ giấc mơ xưa 
Kẽo cà kẽo kẹt đu đưa 
Chìm trong cổ tích, dư thừa ước mơ 
Tiếng mẹ ầu ơ 
Vọng đến tàn đời 
Non xa mấy dãi xanh mờ 
Hiu hiu, sợi tóc lơ thơ, gió bồng 
Ống xoáy trầu không 
Môi đỏ vôi nồng 
Tay bòn những hạt rời bông 
Chắc chiu, nhặt nhạnh no lòng cháu con 
Chân mỏi lưng còng 
Số phận long đong 
Nắng mưa một bóng trên đồng 
Xa ông bà vẫn gắng công cấy cày 
Ấp ủ vòng tay 
Chẳng tiếc thân gầy 
Lớn khôn, thành quả hôm nay 
Tấm lòng cao cả sánh tày biển khơi 
Ngửa mặt lên trời 
Giọt lệ thầm rơi 
Ngàn mây biến dạng, thay nơi 
Tình quê chẳng thể đổi dời giống mây./. 

Lưu Xuân Cảnh – 11.8.2020





#$ RƠI (mỹ lục thanh, bvđâ)

Chẳng còn níu giữ chịu thòng rơi 
Để mặc người đau đến rã rời 
Khớp trật chân què sao thở hỡi 
Gối bầm cẳng trẹo dễ nằm ơi 
Đã đành, phải nhận điều xui tới 
Lại rủi, ôm vào nỗi rối khơi 
Cũng lạ, chi mà rên thế, bởi: 
Cõi trần cẩn thận rớt nhiều nơi! 

Lưu Xuân Cảnh - 04.8.2020





@ GIẢI NỖI SẦU


Lỡ hẹn nên mình chỉ nhớ nhau! 
Ai đừng trách giận để người đau 
Còn mong có dịp ngày mai nữa 
Lại ước chung tình những buổi sau 
Kỷ niệm thời xa dù chóng cũ 
Trường Tăng thuở nọ dễ phai nhàu!? 
Chờ nha quý bạn, cùng thông cảm 
Hết dịch rồi vui, giải nỗi sầu./. 

Lưu Xuân Cảnh - 01.8.2020









Thứ Năm, 30 tháng 7, 2020

@ HỒNG CỔ

Ai còn tưởng khóm chậu chiều đông? 
Lụi nắng mù giăng phủ mã hồng 
Rã cánh mưa vùi hoa rủ cọng 
Tàn hương gió đẩy nụ xa ngồng 
Hồi khoe óng mượt dường bay bổng 
Lúc diễn tròn vo tựa thổi bồng 
Để mãi hoàng hôn tàn rục bóng 
Âm thầm lặng lẽ tiếc cành bông! 

Lưu Xuân Cảnh - 25.7.2020